Chương 30: Chúc mừng năm mới

Vì câu "Ông đoán xem" của Lục Thanh Nham, một tiếng còn lại trên xe Lâm Hữu không thể ngủ được nữa.

Cậu thầm nghĩ lại một lượt toàn bộ những người khả nghỉ, chỉ thiếu nước hỏi luôn cả cô múc cơm trong căng tin trường. Vậy mà Lục Thanh Nham vẫn y như hũ nút, mặt này hờ hững, chẳng nói lấy nửa chữ.

"Sớm muộn ông cũng biết thôi." Đến khi sắp xuống tàu, Lục Thanh Nham nói với cậu: "Đợi tôi nghĩ xong rồi nói cho ông."

Lâm Hữu chống cằm nhìn anh, ánh mắt vô cùng nghi ngờ, "Không phải ông yêu người nào không nên yêu, muốn chơi trò tình yêu cấm kỵ chứ? Lục Thanh Nham, chắc ông không nặng đô vẫn đâu ha?"

Lục Thanh Nham bật cười, bất lực nói: "Thật ra không đến nỗi vậy."

Khi xuống xe, Lâm Hữu vẫn cứ vẩn vơ nghĩ mãi chuyện này, nhưng nếu Lục Thanh Nham nhất quyết không nói, cậu cũng chỉ có thể bỏ qua. Cậu tin rằng Lục Thanh Nham sẽ không dấu cậu mãi, hiện giờ không nói cũng vì có lý do bất đắc dĩ thôi.

Nhưng mà cậu, thấy hơi tò mò…

Lâm Hữu kéo vali đi theo sau Lục Thanh Nham, đầu óc suy nghĩ lên mây, Lục Thanh Nham sẽ thích người thế nào nhỉ, chắc hẳn là Omega nhỉ?

Nhất định là một người vừa xinh đẹp vừa dịu dàng mới có thể khiến Lục Thanh Nham ý chí sắt đá rung động ha?

Lâm Hữu cúi đầu đá viên đá nhỏ nằm ven đường, viên đá bay đi gần một mét, đụng phải bậc thang mới bắn ngược lại.

Khách sạn năm sao của cậu Bạch Lộ nằm ngay tại trung tâm thành phố, vị trí và khung cảnh đều vô cùng tuyệt vời. Vì họ là bạn học của Bạch Lộ, vậy nên ông còn chiết khấu cho họ rất nhiều, còn để dành cho căn phòng tốt nhất tầng trên cùng.

Có điều cậu Bạch Lộ đang họp ở nước ngoài, không thể đến thăm cô.

Lâm Hữu và Chu Hiểu Ny là hai Omega duy nhất, mỗi người được xếp một phòng riêng, mấy người còn lại thì được gói chung vào một căn hai tầng.

Nhưng số ba căn phòng lại liền nhau, sang chơi rất tiện.

"Anh Lâm, tui thật sự không thể coi ông là Omega đơn thuần được, nếu để ông với Chu Hiểu Ny chung phòng, tui cứ thấy…" Bạch Lộ có vẻ xoắn xuýt, ra hiệu cho Lâm Hữu bằng ánh mắt, "Ông hiểu mà."

Lâm Hữu hoàn toàn không có ý kiến với việc chia phòng, bản thân cậu cũng không thể làm quen với việc ở chung với Chu Hiểu Ny, cứ có cảm giác như mình là kẻ háo sức.

Còn không bằng ở với Lục Thanh Nham.

Mọi người cất đồ đạc về phòng, tự nhận phòng của mình trong căn suite, sau đó lại chạy ào ra khỏi khách sạn.

Còn một lúc nữa mới đến giờ ăn, họ bèn sang con phố gần đó mua sắm. Chu Hiểu Ny vừa thấy chiếc túi yêu thích của mình đang giảm giá, lập tức kéo Hầu Tử Thành vào xếp hàng với vận tốc ánh sáng.

Lâm Hữu không có hứng mua sắm, nhưng khi cậu chuồn đi mua trà sữa lại chú ý đến cửa hàng đá quý bên cạnh. Trong tủ kính bày cho khách bên ngoài xem, có một chiếc vòng tay dáng nam màu đen, ở giữa là mặt dây vuông màu vàng, hai bên có hai viên hạt châu tròn xoe. Thoạt trông chiếc vòng có cảm giác cũ kỹ, rất chững chạc lại không quá già dặn.

Lâm Hữu hút trà sữa, đứng trước sợi dây chuyền hồi lâu.

Lục Thanh Nham đã đi mua khoai tây phô mai cho mọi người, ba người khác cũng đi loanh quanh mua đồ, cuối cùng hội họp dưới sảnh tầng một.

Hiện giờ chỉ có mình cậu ở tầng hai.

Lâm Hữu hút xong cả phần sữa trên cùng mới quyết định vào cửa hàng đá quý.

Nhân viên trong cửa hàng thấy một cậu trai trẻ tiến vào, bèn cười híp mắt nhìn cậu, hỏi cậu muốn tìm gì.

Lâm Hữu cứ cảm thấy ngại ngùng, cậu chưa mua trang sức cho ai bao giờ. Cậu nhìn xung quanh cửa hàng rồi chỉ vào chiếc dây chuyền trước cửa, "Tôi mua cái kia."

Nhân viên vừa đóng gói cho cậu vừa dịu dàng hỏi: "Có phải cậu mua cho người yêu không? Đây là mẫu kinh điển ở cửa hàng chúng tôi đấy. Nếu cậu cần tặng kèm hoa chúng tôi cũng có thể cung cấp cho cậu."

Cô chỉ sang bó hoa hồng đỏ rực bên cạnh.

Tai Lâm Hữu đỏ lên, nhỏ giọng phủ nhận, "Không phải, mua tặng bạn."

Cuối cùng cậu cũng không lấy túi, thập thò nhét chiếc hộp vào túi áo rồi xách mấy cốc trà sữa lớn xuống dưới sảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!