Sáng hôm sau, Lâm Hữu và Lục Thanh Nham gặp nhau dưới tầng một.
Giữa đêm qua bắt đầu đổ mưa, mãi đến sáng vẫn chưa dứt, tiết trời mù sương, không khí lạnh ẩm của cơn mưa đông lan tỏa trong không khí.
Lâm Hữu lười cầm ô, chui xuống dưới tán ô của Lục Thanh Nham, đi chung ô với anh.
Lục Thanh Nham đã ăn sáng xong, mang cơm nắm và nữa đậu nành cho cậu.
"Cứ mưa là tôi không muốn đi đâu ngoài ô chăn hết." Lâm Hữu hút sữa đậu nành nóng ấm, giọng nói hơi run vì lạnh, "Thời tiết thế này còn bắt chúng ta học tiết tự học sớm, rốt cuộc có nhân tính không?"
"Câu này ông phải nói với Thái Nồi Nhỏ." Lục Thanh Nham lười biếng đáp cậu, họ đi đến phòng học, trên đường có không ít bạn bè chào hỏi.
Tán ô này đủ rộng để che cả hai người, nhưng Lục Thanh Nham vẫn lẳng lặng nghiêng ô về phía Lâm Hữu.
Đến lớp học, Thái Nồi Nhỏ vẫn chưa tới, mọi người trong lớp ầm ĩ, chẳng mấy ai chịu học hành tử tế, nhìn vào trong lớp, người thì ăn, người thì chép bài tập, người thì nói chuyện, mỗi người một việc.
Lâm Hữu lấy sách tiếng Anh ra, thấp thỏm đọc mấy câu trong bài khóa, mắt không ngừng liếc sang Lục Thanh Nham.
Hôm nay cậu mặc áo khoác của Lục Thanh Nham.
Tối qua, cậu phát hiện chiếc áo khoác Lục Thanh Nham treo trong tủ cậu, quên chưa dọn đi, là chiếc Lục Thanh Nham hay mặc nhất. Chiếc áo khoác rộng rãi màu đen, không có phụ kiện hay hoa văn gì, sạch sẽ gọn gàng.
Cậu cũng không biết mình nghĩ gì, khi nhìn thấy chiếc áo này lại tiện tay mang nó lên giường.
Sáng nay thấy ngoài trời đỏ mưa, thời tiết cũng trở lạnh, cậu mặc kệ tủ quần áo muôn màu muôn vẻ của mình mà khoác chiếc áo màu đen của Lục Thanh Nham, tự nhủ rằng mặc áo anh để chắn mưa.
Giờ chắn mưa xong rồi, ngồi trong phòng học ấm áp sáng sủa, Lục Thanh Nham lại chẳng có ý kiến gì với chiếc áo trên người cậu.
Lâm Hữu lầm bầm, chẳng lẽm Lục Thanh Nham không nhận ra mình "thó" đồ của cậu ấy sao?
Nhưng Lục Thanh Nham đã không nhận ra, Lâm Hữu cũng không nhắc đến.
Cậu kéo chặt vạt áo, cảm nhận sự ấm áp, áo khoác của Lục Thanh Nham rất sạch sẽ, lại vương chút mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên đó, lành lạnh thoải mái, rất hợp với mùa đông.
Mặc dù cậu rất ngại thừa nhận, nhưng Lâm Hữu thích mùi hương này, không có lý do, niềm yêu thích như khắc sẵn trong gen.
Cậu lén lút nhìn Lục Thanh Nham, thấy Lục Thanh Nham không nhìn cậu bèn vụng trộm hít một hơi sâu.
Lục Thanh Nham tranh thủ giờ tự học làm đề toán, nhưng anh cứ dừng bút mãi ở câu thứ ba, ngói bút chấm mấy chấm đen lên giấy thi trắng tinh.
Hình như anh không nhìn Lâm Hữu, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên, viết một chữ "L" kiểu cách lên đề thi.
Mãi đến chiều cơn mưa rả rích mới ngưng lại, mà đến tối lại có tuyết rơi.
Lâm Hữu và đám bạn trốn dưới gầm bàn lén lút ăn khoai lang nướng, là Lâm Hữu và Lục Thanh Nham ra ngoài mua, mang về phát cho mỗi người một củ.
Vậy nên khi nghe tin tuyết rơi, cả đám người đồng loạt ngẩng đầu, vụn khoai vẫn còn dính bên mép.
"Tuyết rơi thật rồi…"
"Nhưng mà tuyết rơi kiểu này nhỏ quá, còn không nhìn rõ nữa."
"Có là được rồi, chỗ dở hơi của chúng ta tám trăm năm rồi chưa có tuyết đó."
Tiếng nói rải rác vang lên trong phòng học.
Trận tuyết bên ngoài đúng là rất nhỏ, chỉ có mấy hạt tuyết, nhưng dưới đèn đường mờ tối, họ vẫn nhìn rõ từng hạt tuyết bay xuống.
Thành phố phía nam như họ đúng là rất ít thấy tuyết rơi, vậy nên mọi người đều rướn cổ nhìn ra ngoài, phòng học mở điều hòa, vô cùng ấm áp, họ lại thầm mong tuyết rơi lớn thêm, lát về có thể ra nghịch tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!