Sáng hôm sau, khi Lục Thanh Nham tỉnh lại, thời gian hiển thị trên điện thoại cũng mới qua bảy giờ.
Trời mùa đông sáng rất muộn, nhưng đã có vài tia sáng lờ mờ bên ngoài cửa sổ, dưới ánh nắng, tấm rèm dày dặn màu xanh đã biến thành màu xanh nhạt.
Lục Thanh Nham nhíu mày một lát rồi mới mở mắt được, trước mắt anh là trần phòng bệnh, không phải môi trường quen thuộc trong ký túc xá.
Vài giây sau, cuối cùng não bộ hơi trống rỗng của anh đã nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Anh phân hoá.
Từng có kinh nghiệm khi Lâm Hữu phân hóa, lúc này anh nhớ lại, anh có thể chắc chắn rằng hôm qua mình đã phân hóa thành Alpha. Anh hoàn toàn bị pheromone khống chế, đánh mất lý trí, biến thành một con thú dữ hung hãn.
Điều duy nhất anh làm được là nhốt mình vào phòng trước khi hoàn toàn không thể kiểm soát.
Nhưng ngay khi anh đang đấu tranh với chính mình để gọi điện xin giúp đỡ…
Lâm Hữu đã vào phòng.
Trong bóng tối, rõ ràng anh không nhìn thấy mặt Lâm Hữu, nhưng anh có thể tưởng tượng ra làn da trắng sữa dính nước của cậu, đôi môi đỏ mọng ước, mùi sữa tắm hương cỏ roi ngựa hòa quyện cùng pheromone mùi hoa lan khiến cậu vừa quyết rũ vừa dịu êm, từng chút, từng chút chiếm đoạt không khí quanh anh.
Mùi hương này tước đoạt chút lý trí còn sót lại của anh.
Lục Thanh Nham càng nhớ lại, sắc mặt càng tệ hơn.
Anh vẫn nhớ rõ cảnh tượng hôm qua mình ôm Lâm Hữu vào lòng, hôn môi cậu, anh vén quần áo Lâm Hữu, làn da trắng nón bị anh xoa, miết, gặm, cắn, để lại từng dấu hôn…
Nếu không phải cuối cùng Lâm Hữu gắng gượng tiêm thuốc ức chế cho anh.
Rất có thể anh sẽ thật sự cưỡng ép đánh dấu Lâm Hữu.
Anh từ từ ngồi dậy.
Nhìn qua vách cửa kính, anh nhìn thấy một người đang ngủ trên chiếc sô pha đối diện.
Người nọ đang trùm một chiếc chăn không biết lấy từ đâu, chỉ thò đầu ra ngoài, mái tóc rối bời, nửa bàn chân thò ra ngoài chăn, có lẽ vì hơi lạnh nên bàn chân cậu hơi ửng lên.
Đó không phải Lâm Hữu thì là ai được nữa?
Lục Thanh Nham lại gần cửa sổ, lặng lẽ nhìn Lâm Hữu bên kia lớp kính.
Dù đúng là hôm qua anh pheromone đã khống chế suy nghĩ của anh, nhưng khi anh thể hiện ra sự xâm lược và dục vọng chiếm hữu đáng sợ như vậy, Lâm Hữu có "chậm tiêu" đến mức nào cũng hẳn phải cảnh giác với anh.
Ít nhiều Lâm Hữu cũng sẽ nhận ra người bạn thân trưởng thành cùng cậu, người cậu cho là "anh em tốt nhất", đã không còn là Lục Thanh Nham cậu có thể tin tưởng.
Ánh mắt Lục Thanh Nham sầm xuống.
Thật ra không phải anh không nghĩ tới chuyện bày tỏ với Lâm Hữu, nhưng bị bóc trần trong tình huống đột ngột không kịp đề phòng này, thật sự là nằm ngoài dự kiến của anh, cũng khiến chuyện này trở nên hóc búa.
Anh không biết sau khi Lâm Hữu thức dậy có thể chấp nhận anh, có thể ở bên cạnh anh như trước đây nữa không?
Lục Thanh Nham túm tóc, bất giác cảm thấy không biết phải làm sao.
Trước khi Lâm Hữu thức giấc, anh vẫn luôn ngồi trên chiếc ghế số pha nhỏ bên cạnh, nhìn cậu ngủ.
Lâm Hữu khi say giấc mang vẻ bình thản và hồn nhiên không biết sự đời, dường như cậu không mảy may biết về những hỗn loạn của thế giới bên ngoài, mà chỉ đắm chìm trong thế giới của mình.
Tâm trạng của anh đang vô cùng mâu thuẫn, tựa như một người sắp bước lên pháp trường, anh muốn Lâm Hữu tỉnh lại nói một lần dứt khoát, lại sợ Lâm Hữu thức dậy tuyên án tử hình cho anh.
—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!