Cơm nước xong, Hầu Tử Thành muốn đi chơi với bạn gái, mấy người khác muốn đi mua trò chơi mới mở bán hôm nay, Lục Thanh Nham và Lâm Hữu bèn về trường trước.
Vốn dĩ cuối tuần họ đều phải về nhà, nhưng hôm nay bố mẹ Lục Thanh Nham không về, hai người bèn ở lại ký túc xá luôn.
Về đến trường, lúc này, sân trường luôn rộn ràng ồn ã thường ngày đã vắng lặng không còn một bóng người.
Nhất là ký túc xá phía nam, ngày thường ở đây đã ít ánh đèn, lúc này gần như tất cả đều đang tắt, mọi người không về nhà thì cũng ra ngoài chơi.
Lâm Hữu vừa xem phim zombie xong, khi đi qua cánh rừng nhỏ bên cạnh ký túc xá phía nam cậu lại thấy ngờ ngợ, cảm giác như trong đó cũng có zombie đang ẩn nấp, có thể lao ra cạp cậu bất cứ lúc nào. Cậu đành phải lẳng lặng xích lại gần Lục Thanh Nham.
Lục Thanh Nham biết tỏng hành động của cậu, nhưng anh không vạch trần mà nắm tay cậu đút vào túi áo mình, bàn tay rộng lớn bao lấy bàn tay của Lâm Hữu.
Khi vào phòng, Lâm Hữu nhìn thoáng qua căn phòng bên cạnh, Tiết Nghi Hân và Đường Kỳ cũng chưa về.
Nói không chừng cũng đi hẹn hò rồi.
Vừa vào phòng Lâm Hữu đã chạy vào tắm trước, chơi đùa bên ngoài cả nửa buổi chiều khiến cậu cũng đã thấm mệt, tha thiết muốn tắm ào bằng nước ấm rồi mặc đồ ngủ ấm áp chui vào trong chăn.
Khi cậu vào phòng tắm, Lục Thanh Nham ngồi trên ghế sô pha bên ngoài. Ban đầu anh còn chưa cảm thấy gì, nhưng sau khi Lâm Hữu vào tắm mười phút, Lục Thanh Nham bỗng ngửi thấy mùi pheromone của Lâm Hữu lan tỏa trong không khí.
Mùi hương rất nhạt, từng chút từng chút lẻn ra ngoài qua khe cửa phòng tắm đóng chặt, hơi nước bốc lên đầy phòng tắm, hắn có thể nghe thấy tiếng nước chảy rì rào.
Sau đó, những làn pheromone này như có ý thức tự chủ, bắt đầu chậm rãi hòa vào không khí.
Lục Thanh Nham bất giác siết chặt tay.
Anh bỗng thấy khó hiểu.
Anh biết chắc chắn Lâm Hữu đã gỡ miếng dán ức chế xuống khi tắm, nhưng là một Beta bình thường, hẳn anh sẽ không ngửi được mùi pheromone của Lâm Hữu rõ ràng tới vậy.
Mức độ nhạy bén của Beta với pheromone vốn đã thua xa Alpha.
Đã vậy hiện giờ cũng không phải kỳ phát tình của Lâm Hữu, không lý gì anh lại có thể cảm nhận được rõ ràng tới vậy. Tựa như giác quan của anh đã tiến hóa sau một đêm, giúp anh có thể nắm giữ được mỗi phần tử khác thường trong không khí, nhận ra nó đến từ nơi nào.
Rõ ràng mùi hương này vô cùng nhạt nhòa, nhưng khi lan đến chỗ Lục Thanh Nham lại như bị phóng đại lên cả trăm ngàn lần, len lỏi vào khoang mũi anh, khiến cơ thể anh dần dần nóng hổi. Thậm chí anh còn có ảo giác như có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong cơ thể mình, tim anh cũng nảy lên thình thịch.
Ồn nào như vậy, nhiệt tình như vậy.
Anh bẻ khớp tay răng rắc, não bộ vẫn luôn tỉnh táo bình tĩnh dần bị một suy nghĩ lấp đầy.
Ngay trong căn phòng này, có một Omega.
Một Omega sinh ra vốn chỉ nên thuộc về anh, chỉ có thể được anh hôn môi, được anh chiếm hữu.
Anh nên đánh dấu người đó, biến Omega này thành của mình.
–
Lâm Hữu sung sướng tắm rửa xong xuôi, cậu thở phào thoải mái.
Cậu mặc đồ ngủ đứng lau đầu trước gương, áo ngủ lụa màu xanh sẫm tôn lên làn da trắng nõn của cậu, gương mặt ửng đỏ vì hơi nước, môi cũng đỏ như sắp nhỏ máu. Vài giọt nước trong veo vương trên xương quai xanh của cậu, đung đưa chực rơi xuống, cuối cùng nó lăn dài trên làn da trắng sứ, để lại một vệt nước bí ẩn.
Lâm Hữu lau đầu qua quýt một hồi, cậu thấy tóc không nhỏ nước nữa bèn lười không chịu sấy. Cậu mở cửa phòng tắm, định gọi Lục Thanh Nham vào tắm. Nhưng ngay khi cửa phòng mở ra, chân cậu lại bất giác mềm nhũn.
Mùi pheromone nồng đậm trôi nổi khắp trong phòng khách.
Lâm Hữu không thể nói rõ được.
Rõ ràng mùi hương này dịu dàng trong trẻo, nhưng lại quá đỗi nồng đậm, dễ dàng bao vây người khác lại bên trong, tựa như bị từng lớp, từng lớp mạng nhện quấn quanh, khiến cậu không thể kìm lòng lún sâu trong đó, thậm chí muốn cúi mình trước chủ nhân của mùi hương này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!