Khi Anh Hiền còn đang trợn mắt thì Phó Thành đã đi rồi.
Cô cũng chẳng thèm để ý đến anh, xoay người xuống giường, bắt đầu một ngày mới.
Sở thích chính là sở thích, bởi vì nó chính là chút gia vị được thêm vào cuộc sống hằng ngày.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiều tối thứ sáu, cô đang chuẩn bị tan làm đúng giờ thì Kha Nhụy lại gõ cửa thông báo: "Sếp, trợ lý Trần vừa mới báo đêm nay tạm thời chủ tịch và phu nhân có sắp xếp khác, tiệc liên hoan hủy bỏ."
"Được, chị biết rồi."
Cứ mỗi tối thứ sáu hàng tuần Tưởng Chấn sẽ luôn tổ chức tiệc gia đình, nếu không phải gặp tình huống nào đặc biệt thì tất cả mọi người đều phải tham gia. Nhìn thì thấy mọi người ai cũng đều hòa thuận, vui vẻ nhưng thật ra chỉ có duy nhất một mình Tương Chấn là thấy thích thú, những người khác đều là trang phục rực rỡ là người mua vui cho hồ ly.
Mông lại đặt về ghế, Anh Hiền tiếp tục xem bảng báo cáo. Hơn mười giờ, di động lại ù ù vang lên, lại là Trần Phong gọi facetime tới.
Cô nhấn nút chấp nhận cuộc gọi, bất giác mỉm cười: "Mẹ."
Trần Phong cũng cười: "Anh Hiền, vẫn còn đang tăng ca ở công ty sao?"
"Có chút việc con vẫn chưa làm xong."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Gần đây con thế nào rồi, công việc có thuận lợi không?"
"Rất thuận lợi ạ." Anh Hiền cũng thuận theo bà mà nói về chuyện công việc, Trần Phong đưa ra vài ý kiến, hai người cứ nói chuyện như thế mà đã nửa tiếng trôi qua.
Nói xong chuyện công việc, Trần Phong hỏi: "Ông ta thế nào rồi?"
Anh Hiền biết ông ta mà bà nhắc ở đây là ai, tự giác nói: "Bố rất tốt, các chỉ tiêu kiểm tra sức khỏe năm nay cũng không có gì đáng lo, chỉ là cholesterol (*) hơi cao một chút."
(*) Cholesterol: là một chất béosteroid, mềm, màu vàng nhạt, có ở màng tế bào của tất cả các mô trong cơ thể, và được vận chuyển trong huyết tương của mọi động vật. Cholesterol đóng vai trò trung tâm trong nhiều quá trình sinh hoá, nhưng lại được biết đến nhiều nhất do liên hệ đến bệnh tim mạch gây ra bởi nồng độ cholesterol trong máu tăng.
Trần Phong chỉ ừm một tiếng, nói: "Con cũng đừng tham công tiếc việc như thế, làm tốt không bằng làm khéo, con vất vả thế nào cũng phải để cho ông ta biết. Người lớn tuổi thường thích người đẹp vây xung quanh, con cũng phải để ý phương diện này một chút, đừng để người ta lợi dụng. Ông ta thật sự càng sống càng đi lùi, trước kia tốt xấu gì cũng là một ảnh hậu, bây giờ thì…"
Anh Hiền im lặng lắng nghe.
Trần Phong vẫn tiếp tục nói: "Con và Đông Dương thế nào rồi? Chuyện của cậu ta mẹ cũng có nghe nói qua, cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua, con cũng đừng quên vì sao Anh Kiến lại rơi xuống kết cục của ngày hôm nay."
Anh Hiền nói: "Con biết rồi ạ."
Tưởng Anh Kiến là con trai cả, có bằng cấp chính quy, năng lực chẳng kém, còn lớn hơn cô tận mười tuổi, là một người nối nghiệp đầy kỳ vọng. Nhưng chuyện hôn nhân của anh ta hỗn loạn, lấy một diễn viên nhỏ không tên tuổi vào cửa làm vợ. Tương Chấn giận đến mức ngay cả hôn lễ của anh ta cũng không xuất hiện.
Kết quả của chuyện bố con ầm ĩ với nhau là Tưởng Anh Kiến dần dần bị đẩy ra khỏi mọi chuyện trong công ty. Bởi vì nguyên nhân như thế cô mới có được cơ hội này.
Nhớ đến quá khứ, Trần Phong cười nói: "Đâu chỉ có Anh Kiến, mẹ lúc trước cũng thế, tuổi trẻ sức lớn kết quả lại đi may áo cưới cho người ta. Chuyện này đều là vết xe đổ, con phải thật chín chắn.
"Mẹ, con hiểu được."
Nhận được câu trả lời thuyết phục, Trần Phong bỏ qua vẻ lo lắng, "Anh Tề đâu, vội cái gì?"
Anh Hiền không muốn nói về chuyện của mình cùng Lục Hiên, mơ hồ nói: "Gần đây con không thấy nó."
Trần Phong nghe ra cô đang trả lời cho có lệ, thở dài nói: "Anh Hiền, nó mới là em trai ruột của con."
Cúp điện thoại, Anh Hiền cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô ngửa đầu dựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm trần nhà trắng bệch một lúc lâu, thở phào một hơi nhưng vẫn cầm lấy di động gọi điện cho Anh Tề.
"Alo?" Đầu dây bên kia vô cùng ồn ào, còn có một giọng nam xa lạ vang lên trong điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!