Chương 87: (Vô Đề)

Edit: Pimm"s

Cổ họng Anh Hiền đau rát, hệt như thể bị một người nào đó cứng rắn nhét một cục bông vào.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đúng vậy, là cô bỏ rơi anh. 

Cách đó không xa, Lyon lúng túng ho khan: "Cái đó, hình như tôi thấy David và những người khác rồi."

Lúc Anh Hiền nhào đến cắn Phó Thành, anh ấy đã yên lặng đi ra ngoài. Nếu không phải sợ rằng dáng vẻ này của bọn họ sẽ bị những người khác thấy, Lyon cũng chẳng muốn lên tiếng làm gì.

Nếu anh ấy không nghe lầm thì giữa chừng còn có một khoảng thời gian hai người hôn nhau, còn rất chi là mãnh liệt.

Anh Hiền giãy dụa thoát ra khỏi vòng tay Phó Thành hệt như vừa mới tỉnh dậy từ trong giấc mộng. Cô lùi ra xa hai mét, nhanh chóng lau mặt.

Phó Thành nhìn vòng tay trống rỗng, anh lau đi vết máu cô để lại trên môi.

Quả nhiên rất nhanh David đã xuất hiện, đi theo phía sau là hai đội viên khác. Nhìn thấy ba người Phó Thành vẫn còn nguyên vẹn không có chút tổn hại gì, vả mặt rõ ràng nhẹ nhõm đi không ít. Dưới chân núi cũng có một đội người điều tra, sau khi xác nhận an toàn mới báo cho bọn họ xuống núi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lyon vẫn còn đang đắm chìm trong sự phấn kích khi sống sót sau đại nạn, anh ta kể lại một cách sống động cho đám người David nghe vừa rồi nguy hiểm đến nhường nào. David cũng rất là nể mặt, hào phóng phụ họa theo với đủ loại giọng điệu.

Anh Hiền đi phía sau bọn họ, vẻ mặt lạnh nhạt, lạc nhịp hẳn so với bầu không khí vui sướng.

Phó Thành đi phía sau cô phụ trách bọc hậu, cũng giống như Anh Hiền, khó có thể nhìn ra cảm xúc.

Xuống đến chân núi, xe của Phó Thành cực kỳ thê thảm: Kính chiếu hậu mất một bên, trên cửa xe còn có vài vết đạn. Không khó để đoán ra anh đã phải tra qua những gì. Ánh mắt mấy người David nhìn anh nhiều thêm vài phần nể trọng thật sự.

David hỏi: "Đội trưởng, anh có bị thương không?" 

Anh ta không gọi anh là "Phó" mà gọi là đội trưởng, đủ để chứng minh tất cả.

Lyon ảo não nhăn mặt: "Đúng vậy, thế mà tôi lại quên hỏi, Phó, cậu sao rồi?"

"Không có gì, trầy da chút thôi."

Lời thì nói với David, nhưng ánh mắt của anh lại vội vã lướt qua khuôn mặt David, đến chỗ Anh Hiền đang đi sau lưng mấy người bọn họ.

Anh Hiền cũng đang nhìn anh. Cô chăm chú nhìn anh vài giây rồi quay sang chỗ khác.

Giọng David và Lyon liên tiếp vang lên: 

"Xem như tôi phục cậu rồi, Phó."

"Con mẹ nó cậu đúng là một tên điên."

"Thật ra công ty chọn đội trưởng cũng được."

"Chứ sao nữa, nếu cho cậu làm đội trưởng, chúng ta sẽ sớm bị tiêu diệt mất thôi."

Anh Hiền khẽ nhíu mày.

Bọn họ càng khen ngợi anh dũng cảm can đảm thì cô lại càng tức giận.

Trở lại nơi đóng quân, Lyon xử lý vết thương cho Phó Thành, thấy hai vết răng cắm sâu trên bả vai đến chảy máu nơi gần cổ anh, Lyon nửa đùa nửa thật nói: "Không nhìn ra được đấy, sức của Tưởng mạnh ghê, một người đàn ông cũng chưa chắc có thể cắn sâu đến vậy đâu."

Phó Thành xấu hổ, quay đầu nhìn về hướng khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!