Chương 86: (Vô Đề)

Edit: Pimm"s

Phó Thành vội vàng liếc mắt nhìn Anh Hiền một cái, sau đó xoay người đi về phía Lyon. Đầu tiên anh đè chân Lyon lại để đảm bảo anh ấy không vung vẩy lung tung vì mỏi, sau đó bật điện thoại lên rọi sáng vùng dưới chân Lyon để quan sát.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Đúng không?" Lyon hỏi.

"Ừ."

Niềm hy vọng vừa được dấy lên lại bị dập tắt bởi hiện thực một lần nữa, lòng Lyon như tro tàn, anh ấy bình tĩnh nói: "Phó, cậu dẫn Tưởng đi đi, chân của tôi đã bắt đầu tê cứng rồi." Đội của bọn họ không có chuyên gia xử lý bom nên chỉ có thể mượn người của bộ đội gìn giữ hòa bình. Cho dù bộ đội gìn giữ hòa bình có bằng lòng cho mượn thì anh ấy cũng không thể kiên trì đến lúc đó.

Nhưng Phó Thành chỉ nói: "Để tôi quan sát một lúc nữa."

Anh ngậm điện thoại trong miệng, hai tay xới phần đất xung quanh lên từng chút từng chút rồi nằm rạp trên mặt đất quan sát thật kỹ.

Lyon: "Đừng nhìn nữa, Phó, tôi biết rõ mà. Loại lựu đạn này sẽ phát nổ ngay khi tôi dời chân, tối đa chỉ có một giây để lùi lại thôi, một dây còn chưa đủ để tôi dịch chân ra nữa, không chạy thoát được đâu."

"Cậu đừng bận tâm, chúng ta không phải chiến hữu, chỉ là quan hệ hợp tác kiếm tiền mà thôi, không cần thiết."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Thành không trả lời mà tiếp tục cẩn thận đào đất từng chút một, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu, chảy dọc theo lông mi thấm vào mắt.

Lyon bỗng dưng nổi giận: "Phó! Đừng có ngu ngốc, cậu nhanh cút đi cho tôi!"

"Nếu không rời đi, chúng ta sẽ cùng chết ở nơi này."

Phó Thành vẫn im lặng, mãi đến khi toàn bộ quả lựu đạn lộ ra mới ngừng tay. Anh đè chân Lyon lại trước, giúp anh ấy ổn định lại, sau đó mới giơ tay lên lau mồ hôi trên mi: "Một giây lùi lại là đủ, cậu đưa tay cho tôi, tôi kéo cậu, sau đó cậu hãy cố gắng nhảy về phía trước theo hướng tay của tôi. Phạm vi nổ của thứ này chỉ khoảng chừng ba mét, chỉ cần chúng ta phối hợp ăn ý, nhiều nhất là chân sẽ bị thương một chút mà thôi."

"Một giây là theo lý thuyết! Trên thực tế rất có khả năng chỉ có nửa giây thậm chí còn ngắn hơn. Đây là bom đất! Không có tiêu chuẩn!"

Phó Thành đáp: "Cũng có thể là hai giây."

Lyon trợn mắt: "Giờ cậu muốn trông chờ vào may rủi sao? Cậu điên rồi có đúng không hả?"

"Có thể đó. Nên tốt nhất cậu đừng có cãi cọ với một kẻ điên."

Phó Thành giương mắt nhìn Anh Hiền, lấy thiết bị định vị của mình ra ném cho cô: "Anh Hiền, cầm cái này rồi lùi về phía sau, cách xa một chút. David đang trên đường tới rồi, sẽ nhanh chóng đến thôi."

"Phó Thành?" Anh Hiền hoảng sợ. "Anh định làm gì?"

Thật ra cô đã nghe thấy hết tất cả, nhưng cô không thể tin được rằng anh thật sự muốn làm như thế.

"Anh Hiền, nghe lời nào, lùi về phía sau." Giọng điệu của anh dịu dàng lạ thường. "Chân của Lyon đang run, càng kéo dài sẽ càng nguy hiểm."

Cô không lùi về khu vực an toàn, anh không dám buông tay.

Anh Hiền khẽ cắn môi, xoay người nhanh chóng chạy đi mười mấy bước, từ xa xa đứng nhìn bọn họ.

Bóng cây xiên vẹo cùng với ánh chiều tà ảm đạm khiến cô không thể nhìn rõ. Mọi thứ cứ như một thước phim quay chậm, Phó Thành đứng thẳng người, đi ra xa khoảng một mét rồi vươn tay ra. Lyon do dự một chút, cuối cùng vẫn nắm lấy tay anh.

Cô nghe anh cất giọng đếm ngược: Ba, hai, một, nhảy!

Trong tích tắc đó, Anh Hiền nhắm nghiền mắt theo bản năng, mạch máu đập loạn xạ, trái tim gần như tê liệt, không cảm nhận được bất kỳ điều gì.

Mãi một lúc lâu sau, Anh Hiền mới ý thức được rằng tiếng nổ ầm vang vẫn chậm chạp chưa có đến.

Tiếng cười của Lyon cắt ngang cảnh hoàng hôn trước: "Lựu đạn lép, hóa ra là lựu đạn lép!" Anh ấy huýt sáo, nằm ngửa trên mặt đất vui sướng hét to: "Today is my day! My day!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!