Chương 83: (Vô Đề)

Trans: Cam Đá

Phó Thành quay đầu sang một bên, theo hơi thở tìm đến môi cô, tham lam lăn lộn cọ xát. Trong lúc thân mật còn thấy chưa đủ, bèn dùng lòng bàn tay to ấn xuống gáy cô, ngón cái xoa xoa tới lui làn da mỏng manh kia.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền bị vết chai sạn trên ngón tay anh làm cho vừa tê vừa ngứa, hơi thở hỗn loạn, cúi đầu rên rỉ, "Ưm..."

Nơi đây chỉ có hai người bọn họ, cô không cần phải kiềm nén, thỏa thích bung xõa tất cả cảm thụ.

Đầu lưỡi anh trong chớp mắt trở nên cứng rắn, chọc mở khóe miệng rồi tiến quân thần tốc, liếm láp thưởng thức từng cái răng từng tấc từng thước thịt mềm bên trong khoang miệng của cô.

Anh Hiền không có cách nào nuốt xuống, nước bọt tích tụ tràn khỏi khóe môi, chảy ra một dòng nước màu bạc óng ánh.

"Đưa đầu lưỡi ra." Anh bất thình lình lên tiếng.

Giọng nói bị đè nhỏ chấn động màng nhĩ, kích thích dòng điện khoái cảm. Anh Hiền không rảnh để ngẫm nghĩ, ngoan ngoãn đưa đầu lưỡi ra.

Đầu lưỡi đỏ tươi, xinh xắn, ướt át, hãy còn đang run rẩy.

Thật ra đã quất quýt trong khoang miệng cả hồi lâu rồi, anh nhẹ nhàng cuộn một vòng là đã có thể kéo cô vào trong miệng mình để hưởng thụ, nhưng anh chỉ muốn nhìn cô tự mình đưa lưỡi ra đút cho anh ăn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vừa tham lam vừa vô sỉ, anh đã trở thành thế này từ khi nào? Hay có thể nói anh vốn chính là như thế này, cái gọi là đạo đức chỉ là sự giả tạo.

Để ý anh giả tạo hay thật lòng làm gì, hiện tại anh chỉ muốn có được cô.

Phó Thành nắm giữ cằm cô, chỉ ngậm một phần đầu lưỡi, nhẹ nhàng hôn và chậm rãi cắn mút. Nước bọt men theo đầu lưỡi chảy vào trong miệng anh, có một ít bị anh nuốt xuống, còn một phần thì chảy ra ngoài cằm, đi thẳng đến phần trái cổ nhô ra.Anh Hiền nhanh chóng chịu không nổi, khép mắt lại, hai chân khó bề kiềm chế kẹp người anh cọ xát, bàn tay không tự chủ được luồn vào trong áo, bóp hai quả thù du trên ngực anh vài cái, sau đó bò xuống dưới, đảo quanh phần bụng dưới của anh.

Bờ vai anh to rộng, cơ bắp săn chắc, thoạt nhìn là dáng vẻ vững chắc, thế nhưng chính cái dáng vẻ vững chắc khó đổ vỡ này lại đang run lẩy bẩy dưới tay cô.

Ngón tay đẩy mép quần lót ra, đang định đi vào thì bị anh ngậm hết toàn bộ lưỡi, mút nuốt tấm tắc.

"Ặc --"

Anh ra tay mạnh bạo, lôi kéo khiến lưỡi cô tê đau.

Anh Hiền nhéo lông nơi vùng kín anh để trả đũa, nghe thấy anh hổn hển thì mới buông ra, chọn ra vài cọng đùa nghịch, chơi đùa vô cùng thích chí. Cô càng muốn túm lấy gậy thịt trêu chọc, thế nhưng lại bị dây nịt ngăn chặn, chỉ có thể chơi với phần lông ở bụng dưới.

Sức lực trên miệng Phó Thành cũng đã giảm bớt, nhưng anh không chịu rời đi, tiếp tục ăn đầu lưỡi của cô, vừa ăn vừa vén quần áo cô lên, đẩy thẳng áo lót lên trên, túm lấy một bên ngực sữa nắn bóp.

Ngón trỏ và ngón giữa kéo đỉnh nhũ hoa và phần quầng vú, xoa vuốt quanh vòng tròn.

"Ưm a..." Nơi non mềm nhất bị lớp chai sần cọ xát kích thích, Anh Hiền sung sướng cong lưng lên, đỉnh nhũ hoa se cứng đứng thẳng, co cụm thành một viên tròn be bé.

Phó Thành hơi đổ mồ hôi, buông đầu lưỡi sưng tấy ra, quan sát tỉ mỉ sắc mặt của cô, sau đó cúi đầu ngắm nhìn, thấy đỉnh anh đào trong kẽ tay sau khi bị mình bóp biến từ màu nhạt sang màu đỏ tươi xinh đẹp.

Ánh mắt tan rã dừng lại trên khuôn mặt anh trong vài giây, chậm rãi dời xuống, dừng lại nơi thắt lưng, ra hiệu bảo anh cởi ra.

Phó Thành nhìn hiểu ý nhưng mặc kệ, ngược lại đi cởi váy của cô, "Nâng mông lên."

Anh Hiền nghe lời làm theo, mông vừa rời khỏi bắp đùi anh thì quần lót đã bị kéo xuống hơn phân nửa. Ngón tay thô dài trượt thẳng vào u cốc lầy lội, chọc vài cái dò xét rồi sau đó đi vào, đút thẳng một đường đến tận cùng.

"A --" Anh Hiền không có sự chuẩn bị, cả người nảy về phía trước, nỉ non nũng nịu: "Phó Thành..."

Cô cứ tưởng anh sẽ không cắm vào nhanh như vậy, it nhất sẽ còn vuốt ve thêm vài lượt rồi cắm vào nhè nhẹ vài lần, không ngờ anh lại đút cả ngón vào như vậy.

"Em đau sao?" Phó Thành khàn giọng hỏi. Miệng mật huyệt cắn chặt muốn lấy mạng, khiến anh không cách nào xác định được tiếng kêu này là cô thấy thoải mái hay đau đớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!