Chương 8: (Vô Đề)

Phó Thành siết chặt nắm tay.

Anh không phủ nhận rằng mình đã từng nghĩ đến chuyện đó.

Cô nói "Muốn anh", anh còn có thể nghĩ như thế nào đây cơ chứ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh đúng là điên rồi nên lúc ăn cơm mới nghĩ, à có lẽ rằng cô chỉ là một cô gái nhỏ được chiều đến hư, thích làm ra mấy trò đùa hơi xấu xa một chút mà thôi.

Nếu như Anh Hiền biết được suy nghĩ này của anh, sợ rằng cô sẽ cười đến chết mất.

Bị chiều đến hư, cô gái nhỏ, hai cụm từ này không liên quan dính dáng một chút gì đến cô cả.

Cô là một người không có thời kỳ phản nghịch, kể từ khi bắt đầu hiểu chuyện, cô đã suy nghĩ xem mình nên làm thế nào để trở thành người kế thừa của Tưởng thị. 

Một cách không hề báo trước, cô cắn anh, răng mài nhẹ lên da anh, đầu lưỡi phối hợp mà liếm.

Phó Thành cố hết sức xem nhẹ xúc cảm ngứa ngáy và ướt át trên cổ mình, vừa bước vào phòng tắm liền buông người xuống, hệt như thể cô là một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Anh Hiền hỏi, đôi mắt cười cong cong: "Anh sợ tôi à?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Thành không để ý đến cô, xoay người đi ngay lập tức, nhưng lại nghe cô nói: "Xả nước đi, lạnh chết được."

Chân đang rời đi khựng lại, Phó Thành lặng im quay về xả nước.

Anh Hiền hơi nhướng mi, mỉm cười khó hiểu.

Đừng nói là anh tưởng cô bị lạnh thật đấy nhé?

Áp lực nước trong căn hộ rất cao, vừa vặn van là nước nóng lập tức phun ra, vừa nhanh vừa ồn.

Anh Hiền ngồi trên thành bồn tắm, thả hai chân vào thử nhiệt độ. Lúc thì kêu quá lạnh, lúc thì bảo quá nóng, ý định làm khó rõ mồn một.

Phó Thành bạnh mặt, để mặc cô giày vò, từ đầu đến cuối đều im lặng.

Nước đầy, cô cũng đã chơi đủ, Anh Hiền liền rủ lòng thương đuổi người đi, cởi chiếc váy sơ mi duy nhất trên người mình xuống, thoải mái ngâm nước nóng.

Sau khi lau khô người, cô đẩy cửa ra, ra lệnh cho người đàn ông đang ngồi trên ghế: "Anh bế tôi lên giường."

Từ phòng tắm đến giường còn chưa được năm sáu bước.

Trên người cô chỉ quấn một chiếc khăn tắm, vừa đủ che khuất cặp mông, làn da trắng mịn ửng hồng vì ngâm trong nước nóng, lờ mờ bốc lên hơi nước, hệt như trái cây đã chín rũ, hơi mút một chút thôi là sẽ nát nhừ.

Phó Thành liếc nhìn cô rồi dời mắt đi, bước đến ôm cô lên.

Đến giường rồi, còn đủ trò khác đang đợi anh: cởi dép, lau tóc ——

Lúc cô một lần nữa duỗi chân ra bắt anh lau sạch bọt nước trên bắp chân, sự nhẫn nại của Phó Thành đã tiêu sạch, anh bắt lấy mắt cá chân Anh Hiền: "Nếu cô chỉ cần một người hầu thì không cần phải tốn nhiều tiền như vậy đâu."

Vốn vẻ ngoài của anh khá rắn rỏi, nóng giận lên thì vẻ rắn rỏi ấy lại càng nổi bật hơn.

Nhưng Anh Hiền không sợ, cô còn cười ngược lại.

Cuối cùng cũng không nhịn được nữa rồi sao? Việc sắp thành mà lại hỏng.

Cô thấy tiếc giùm anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!