Anh Hiền dẫn anh đến một quán súp đậu phụ kiểu Hàn Quốc ở tầng dưới. Quán tuy nhỏ nhưng rất đông khách, đợi hơn nửa tiếng đồng hồ mới có chỗ ngồi.
Hai người mỗi người một nồi nhỏ, món canh đỏ au khi được mang lên bàn hãy còn đang sôi.
Canh quá nóng, không thể nào ăn ngay được. Anh Hiền nhàm chán hỏi: "Hôm nay là ngày nghỉ của anh à? Tôi tưởng vệ sĩ không có cuối tuần."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Có làm việc theo ca."
"Vệ sĩ mà cũng làm việc theo ca à?"
Phó Thành không trả lời ngay mà cân nhắc một hồi rồi mới đáp: "Dạo này không cần tôi lắm."
Có vẻ như Từ Á Vi đã bị đưa trở lại trung tâm cai nghiện một lần nữa, suy cho cùng cô ta đã gây ra chuyện lớn như vậy ở chốn công cộng kia mà.
Biết anh kín miệng, cô không hỏi lại nữa mà tập trung ăn.
Lúc trả tiền, Phó Thành lấy điện thoại ra quét mã QR. Anh Hiền không giành với anh, mỉm cười nói cảm ơn, thoải mái khi được mời dùng bữa.
Trở lại căn hộ, Anh Hiền mời anh ngồi tự nhiên, mình thì trở về phòng ngủ thay một chiếc áo sơ mi và váy ở nhà thoải mái, sau đó ôm laptop đi ra, vừa gõ bàn phím vừa hỏi: "Anh có muốn xem phim không? Anh thích thể loại gì?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Thành chần chừ một lúc rồi đáp: "Thể loại gì cũng được."
Anh Hiền chớp mắt nhìn anh, khóe miệng đuôi mày đầy vẻ ranh mãnh: "Vậy sao, không ngờ sở thích của anh dễ chiều nhỉ."
Mãi đến khi bộ phim bắt đầu, anh mới hiểu được lý do tại sao cô cười.
Hóa ra phim mà cô nói chính là AV.
Sau cảnh mở đầu, nữ diễn viên cởi quần áo ra, toàn thân trần trụi, vừa liếm mút con hàng của người đàn ông vừa ứm ứm á á không ngừng.
Phó Thành không thể nhịn được nữa, hỏi cô: "Rốt cuộc cô muốn gì?"
Muốn gì sao?
Muốn lãng tử hồi đầu, muốn thánh nhân sa đọa, mọi người không chỉ thích những thứ này mà thôi.
Nói theo kiểu ra vẻ một chút, cô chính là muốn nhìn thấy sự đấu tranh trong bản chất của con người, đặc biệt là với một người thanh cao hơn cô là anh đây.
Anh Hiền nở nụ cười nhạt: "Nhìn tôi làm gì, nhìn màn hình đi. Tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua anh xem cùng tôi một bộ phim cấm, bộ quá đáng lắm sao?"
Phó Thành mím môi, không có lời nào để nói.
Anh có chút tự giễu mà nghĩ, chẳng phải xem phim cấm còn tốt chán so với việc tự an ủi trước mặt cô sao.
Nhưng một lần nữa, anh đã đánh giá thấp sự xấu xa của cô rồi.
Vừa gọi anh quay đầu lại, cô liền dạng chân ra, một tay thò vào giữ hai chân, chẳng coi ai ra gì mà sờ lên đó.
Phó Thành nhìn cô với vẻ khó tin, mà cô cũng đang nhìn lại Phó Thành, đôi môi đỏ mọng từ từ hé mở, thốt ra ba chữ: "Nhìn màn hình."
Lúc nói chuyện, cô càng dang rộng chân ra hơn. Một tia sáng hắt vào đáy váy, lờ mờ lộ ra hình dáng bên trong đó.
Cô không mặc quần lót.
Anh không thể nào nhìn rõ vì bị bàn tay và chiếc váy che khuất, nhưng anh có thể thấy được rõ tàng bàn tay của cô đang di chuyển như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!