Chương 50: (Vô Đề)

Editor: Matcha Latte

Phó Thành trở lại sớm hơn cô dự kiến, tổng cộng cũng chỉ mất hai tiếng đồng hồ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc anh đẩy cửa bước vào, cô đang ngồi bên cửa sổ ngắm phong cảnh.

Anh Hiền nhìn thấy anh, chỉ hỏi: "Ăn gì chưa?"

Phó Thành lắc đầu, nhìn thoáng qua bàn rồi hơi dừng lại, hỏi: "Ăn xong rồi à?"

"Ừm."

"Tôi đưa em về."

"Được."

Anh Hiền đứng dậy, cầm áo khoác bước ra ngoài, Phó Thành im lặng đi theo sau.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chiếc bánh kem vẫn còn nguyên vẹn, chiếc ví nhỏ nằm một mình trong phòng ăn, bao bì chưa được mở ra, chiếc nơ màu hồng khoa trương tạo nên sự vui vẻ không đúng lúc.

Xe chạy qua ánh đèn neon đan xen, đi thẳng đến đường vành đai ba gần đó, nhưng đột nhiên bị chặn lại, đèn phanh đỏ đến hết cái này tới cái khác.

Anh Hiền nhìn thời gian, đã chín giờ bốn mươi lăm, vừa lúc cuộc sống về đêm bắt đầu, không thể nào bị chặn như thế.

Phía trước không biết xảy ra chuyện gì, mười lăm phút đồng hồ rồi mà vẫn chưa được di chuyển. Có người đi đường bực bội bấm còi inh ỏi, đã có một người bấm còi, những người khác cũng bắt đầu làm theo. Ngay cả khi có kính xe cản lại, âm thanh vẫn khiến người ta khó chịu.

Mà trong hoàn cảnh bức bối này, Phó Thành lại mở miệng: "Tôi xin lỗi về chuyện hôm nay."

Mấy đứa trẻ giận nhanh mà nguôi cũng nhanh, đợi đến khi anh đuổi kịp, phần lớn cơn giận của Hạ Hạ đã vơi đi, nước mắt càng rơi vì mình bị mất mặt.

Cô vừa thổ lộ vừa khóc, kể lại tất cả hành trình tinh thần của mình suốt mấy năm nay.

Làm xong, bản thân cô cũng không biết làm trò, còn rụt rè cái rắm gì nữa.

Phó Thành im lặng lắng nghe, sau đó nghiêm túc nói rằng anh luôn coi cô như em gái của mình, nếu anh làm điều gì đó khiến cô hiểu lầm thì mong cô tha thứ.

Anh càng dịu dàng bao nhiêu thì Hạ Hạ lại càng tuyệt vọng bấy nhiêu, chút may mắn cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Hạ Hạ lau nước mắt, kể lại chi tiết cuộc trò chuyện của cô với Anh Hiền cho anh nghe.

Anh Hiền quay sang nhìn sườn mặt của anh, bị anh nhạy bén bắt được, ánh mắt giao nhau hai giây, Anh Hiền mỉm cười, quay đi.

"Không sao."

Im lặng một lúc, Phó Thành nói tiếp: "Cha mẹ Từ Thụy qua đời rất sớm, từ nhỏ hai người đã sống với bà nội. Từ Thụy luôn xem Hạ Hạ là một nửa con gái mà chăm sóc. Về cơ bản thì mọi mong muốn của Hạ Hạ, anh ấy đều cố gắng thỏa mãn con bé. Vì vậy... "

Vì vậy cái gì, anh không nói, hơi dừng lại rồi xin lỗi.

Anh Hiền hiểu.

Chuyện con gái có phải là công chúa nhỏ hay không có liên quan đến tiền bạc, nhưng không phải hoàn toàn. Còn phụ thuộc nhiều hơn vào việc gia đình có muốn chiều chuộng cô ấy hay không. Hạ Hạ là người được cưng chiều, khó tránh có chút thẳng tính.

Anh Hiền thở dài, thái độ dịu xuống: "Phó Thành, anh không cần giải thích với tôi."

Bên ngoài ồn ào, hỗn loạn nhưng trong xe lại im lặng, cô hạ cửa sổ xe xuống, gió lạnh tràn vào khiến cô rùng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!