Chương 5: (Vô Đề)

Lý trí nói cho anh biết, bây giờ anh nên rời khỏi mà không được quay đầu lại, nhưng chân anh lại không động đậy nổi.

Phó Thành xoay người lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cô, không hề liếc nhìn sự chật vật trên người cô.

Đôi mắt của cô dường như luôn luôn chứa ý cười, nó rất dễ bị nhận nhầm thành dịu dàng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền nói: "Không biết lúc nào cô Phó mới có thể khôi phục ý thức nhỉ, cô ấy cần sự chăm sóc càng chuyên nghiệp hơn. Cơ cấu điều dưỡng tư nhân lại càng phù hợp với cô ấy hơn là phòng bệnh của bệnh viện."

Phó Thành nhìn cô, đột nhiên có chút muốn cười. Từ đầu tới cuối, cô đều không hề ép buộc anh, chỉ tung ra điều kiện để chính anh tự lựa chọn, nhưng anh lại hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác.

"Điều kiện là gì?"

Nếu anh hỏi như vậy thì chính là đã đồng ý.

Người con gái kia cong môi, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì. Một lát sau, cô mới hỏi: "Khi Từ Á Vi đánh anh thì anh đã nghĩ gì vậy?"

"Cái gì?" Anh bị cô làm cho mơ hồ không rõ.

"Cuối năm ngoái, cô ta cào rách mặt anh trong buổi đấu giá từ thiện của Hội Lệ Quân ở Hồng Kông. Anh đã nghĩ gì khi đó vậy?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hóa ra hôm đó cô cũng ở đấy.

"Không nghĩ gì hết." Phó Thành không hiểu câu hỏi này có ý nghĩa gì.

Anh Hiền nhìn chằm chằm vào anh hai giây, sau đó hỏi với vẻ vô cùng hứng thú: "Anh khinh cô ta à?"

Chân mày của người đàn ông lập tức hơi nhíu lại, không thừa nhận cũng không phủ nhận: "Đây là điều kiện của cô à? Trả lời một câu hỏi sao?"

Anh Hiền không nhịn được cười: "Anh Phó này, anh tự đánh giá bản thân cao quá nhỉ."

Rõ ràng là lời chế giễu nhưng được nói ra từ miệng cô lại cứ như thể không hề có ác ý chút nào.

Nhưng làm sao mà cô có thể không có ác ý được.

Phó Thành cảm thấy bực tức vì sự mất trí của mình, anh lạnh giọng hỏi: "Thế tóm lại điều kiện là gì?"

Anh Hiền giả vờ giả vịt suy nghĩ một lát, nói: "Tôi còn chưa nghĩ ra. Ngày mai tôi sẽ sai người làm thủ tục chuyển viện giúp cô Phó. Về phần điều kiện, chờ tôi nghĩ ra rồi lại nói. Anh Phó này, bây giờ tôi còn có việc phải xử lí, không tiễn." Nói xong, cô ngồi xuống, cầm lấy một phần tài liệu rồi bắt đầu lật xem, chỉ coi anh như không khí.

Ban đầu, quả thật là cô đã cố ý làm thế, nhưng sau đó, sự chú ý của cô nhanh chóng bị tài liệu hấp dẫn, cô dồn hết toàn bộ tinh thần vào nó, hoàn toàn không nghe thấy tiếng anh rời đi.

Đến khi lấy lại tinh thần thì đã là hơn 9 giờ tối.

Cúi đầu nhìn một cái, tinh dịch trên người cũng đã khô rồi, dính vào áo sơ

-mi nhăn dúm dó, chẳng khác gì cái giẻ lau.

Anh Hiền vừa bực mình lại vừa buồn cười. Cô coi như là bà chủ bỏ tiền ra, thế mà còn không tức giận khi bị bắn lên mặt, trái lại, anh thì hay rồi, chẳng hề có dáng vẻ muốn cầu xin người khác chút nào.

Cô cởi áo sơ

-mi ra, vứt vào thùng rác, lập tức đi vào phòng tắm trong phòng nghỉ ngơi ở kế bên.

Trong lúc đợi nước ấm, cô thò tay xuống sờ sờ chỗ giữa hai chân mình, tay sờ thấy thứ dinh dính đã hơi khô lại.

Quả nhiên là ướt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!