Editor: Matcha Latte
Đầu Hạ Hạ ong ong, sau khi kinh ngạc qua đi là tràn đầy tủi thân và không cam lòng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô nhanh chóng thoát ra khỏi album màn hình khóa, cúi đầu im lặng một lúc lâu, cố gắng dùng lý trí kìm nén cảm xúc của mình, tiếp tục làm một em gái của chiến hữu ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nhưng cô không cam lòng, cực kỳ không cam lòng.
Cô rõ ràng đã hỏi chị Tiểu Hiền, cũng chính tai nghe cô ấy phủi sạch mối quan hệ, cho nên mới yên tâm lớn gan tiếp tục thích anh, thậm chí vào thời điểm như hôm nay còn kéo cô ấy ra làm bia đỡ đan...
Chị Tiểu Hiền đang đùa giỡn cô sao?
Cô có thể nhận ra anh Phó Thành đối xử với cô ấy không bình thường, chị Tiểu Hiền sao có thể không hiểu chứ.
Sau khi giằng co, cảm xúc không những không nguôi xuống mà càng ngày càng nghiêm trọng hơn. Hạ Hạ nín thở, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Phó Thành: "Anh Phó Thành, chị Tiểu Hiền... chị ta không tốt như vẻ bề ngoài đâu."
Phó Thành cau mày nhìn cô bé, ánh mắt khó hiểu mà lạnh lùng. Anh vốn không muốn tiếp lời, nhưng nhớ tới đây là em gái của Từ Thụy, không muốn cô bé sau này phải đi đường vòng, vì vậy ý tứ sâu xa nói một câu: "Hạ Hạ, nghị luận thị phi sau lưng người khác không phải thói quen tốt."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bị người mình thích nói không tốt, cho dù lời nói có nhẹ đến đâu cũng là tổn thương sâu sắc.
Mũi Hạ Hạ chua xót, ra sức chớp mắt mới kìm được xung động muốn khóc, cố chấp nói: "Lúc ở nhà em đã hỏi chị ta có thích ai không, chị ta nói không có, chính miệng chị ta đã nói như thế."
Phó Thành không trả lời.
Trong mắt Hạ Hạ, vẻ mặt của anh quá lạnh nhạt, cứ như không muốn nói chuyện với cô.
"Anh Phó Thành, anh tin em đi, những gì em nói đều là sự thật mà."
Phó Thành trầm mặc đứng dậy, đi đến bên cạnh cô bé, trong ánh mắt trông mong của cô, nói ra những lời đập nát hy vọng của cô.
"Anh đưa em về."
Hạ Hạ ngạc nhiên.
Đây là điều anh ấy muốn nói?
Anh ấy không tin mình?
Cô không dám tin nhìn người đàn ông mà mình luôn nhớ đến. Giờ khắc này, cơn giận vì không được tin tưởng thậm chí còn vượt qua khỏi nỗi thống khổ khi thất tình.
Trong bầu không khí kỳ lạ này, Anh Hiền đẩy cửa bước vào.
"Đợi lâu không? Tôi—" Cô lập tức nhận ra có gì đó sai sai, đứng im nhìn hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt Phó Thành, không tiếng động hỏi.
Phó Thành nói: "Hạ Hạ không khỏe, tôi đưa con bé về khách sạn trước."
Cô không có khó chịu!
Rõ ràng là chị ta đã nói dối, tại sao anh Phó Thành không chịu nghe cô?
Cảm xúc tức khắc dâng đến đỉnh điểm, Hạ Hạ chợt đứng lên, chất vấn Anh Hiền: "Chị Tiểu Hiền, chị nói cho anh Phó Thành nghe đi, lúc ở nhà có phải em đã hỏi chị có thích ai rồi hay không?"
Giọng cô bé nức nở, như đang chất vấn, nhưng cũng như xin giúp đỡ.
Anh Hiền không biết chuyện gì đã xảy ra, liếc nhìn khuôn mặt lạnh băng của Phó Thành, rồi bình tĩnh thừa nhận: "Đúng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!