Editor: Caramel
Chuyện Phó Thành vào viện không phải chuyện đùa, xương bả vai và hai bên sườn của anh ấy đều bị nứt ở nhiều mức độ khác nhau, nên cần phải nghỉ ngơi. Còn về phần đầu, bác sĩ nghi ngờ bị chấn động nãi, đề nghị anh nằm viện quan sát vài ngày, không phải bắt buộc, toàn bộ đều dựa và ý kiến của anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Thành đồng ý.
Ngày thứ ba, Kha Nhụy đến làm thủ tục, chuyển anh từ phòng bệnh thường vào phòng bệnh VIP.
Ngày thứ năm, Anh Hiền mang theo hoa tươi xuất hiện, trong tay còn có mấy tờ chi phiếu, sau số năm còn có năm số không.
"Cầm đi, không phải tiền của tôi, là chi phiếu của chủ tịch đấy, đây là thứ anh nên có được." Cô không biết vì sao mà bản thân lại phải cố ý cường điệu đây không phải tiền của mình.
Phó Thành cầm lấy tờ giấy mỏng, nhìn chằm chằm vào thứ chữ ký rồng bay phượng múa kia, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, ngắm chừng mấy giây, rồi đưa trả lại cho cô: "Được, tôi nhận, cho em, còn một phần trả chi phí thuốc men."
Anh Hiền đưa tay nhận lấy. Cô không có lý do nào không nhận cả.
Anh ngồi cạnh giường bệnh, cô ngồi trên sofa nhỏ, phòng bệnh vô cùng rộng, giữa bọn họ có một tia nắng nhạt chiếu ngang qua. Cô mang một đôi giày búp bê, miệng búp bê ở cổ chân đã đóng vảy, màu sắc đậm nhạt như là một loại tàn phá vẻ đẹp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Miệng vết thương của em thế nào." Phó Thành hỏi.
Anh Hiền duỗi cổ chân ra, cười nói: "Tốt hơn nhiều rồi, nhưng là anh kìa, nghe bác sĩ nói rất nghiêm trọng."
So với cô thì nghiêm trọng hơn.
Phó Thành: "Vì nằm viện nên làm hơi quá lên chút thôi."
Bỗng nhiên lại yên tĩnh trở lại, các loại dây leo đang tự do vương lên, trói dây thần kinh của hai người lại.
Thật lâu sau, Anh Hiền nói: "Cảm ơn anh đã bằng lòng nằm viện."
Lại là một hồi yên lặng, cô lại tiếp tục nói: "Mấy ngày hôm trước, ở nhà họ Tưởng, tôi cũng đã nói với những người khác mời vệ sĩ, anh là một trong những người phỏng vấn. Hôm nay ngoại trừ đến thăm anh, còn muốn hỏi anh, Phó Thành, anh có bằng lòng làm vệ sĩ của tôi không?"
Mắt đen của Phó Thành lại sâu hơn mấy phần, nhìn sang cô hỏi: "Em cảm thấy được bản thân còn có thể nguy hiểm sao?"
"Cứ cho là vậy đi." Anh Hiền vô cùng thẳng thắn: "Nói ra, chuyện này vừa mới xảy ra, không mời vệ sĩ có chút không thể nào nói được. Nếu phải mời, so với người xa lại tôi tin tưởng anh hơn."
Tin tưởng?
Phó Thành hỏi lại: "Em sẽ tin tưởng một người mà bản thân dùng tiền mua được sao?"
Anh Hiền cũng biết anh hỏi cái gì, nhưng cô bàn về lựa chọn này, đề tài chỉ dừng lại ở vẻ bên ngoài: "Vì sao lại không, có thể dùng tiền mua chính là cách khống chế đơn giản nhất, nếu tất cả các mối quan hệ có thể dùng tiền giải quyết, quả thật không thể nào tốt hơn được."
Chờ một hồi lâu, vẫn không thấy anh đáp lại, Anh Hiền cười cười, cầm áo khoác đứng lên: "Không sao cả, tôi sẽ liên hệ với công ty anh, nói bọn họ sắp xếp những người khác đến đây. Anh nghĩ ngơi cho tốt đi."
"Cần bao lâu?" Phó Thành không hề có dấu hiệu muốn mở miệng, Anh Hiền phản ứng không kịp, nghi ngờ hỏi: "Cái gì?"
"Làm vệ sĩ, em cần bao lâu."
Vì để che dấu tai mắt của mọi người nên nhất định sẽ không quá lâu.
Hai tháng.
Anh Hiền nuốt đáp án chính xác xuống, mơ hồ nói: "Mấy tháng."
Phó Thành gật đầu, ánh mắt u tối: "Được, vậy thì mấy tháng. Tôi sẽ làm vệ sĩ của em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!