Edit: Pimm"s
Tưởng Anh Tư sẽ không tự mình ra mặt, nhưng cô ta có chồng là Trịnh Thanh Viễn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Màn sương mù dày đặc trong đầu tan đi, Anh Hiền như được đả thông hai Nhâm – Đốc [1] vậy, nhanh chóng nhớ ra họ của mẹ Trịnh Thanh Viễn là họ Lâm. Hai người từng gặp nhau một lần trong đám cưới của Tưởng Anh Tư.
[1] Trong quan điểm của y khoa cổ truyền phương Đông thì mạch Nhâm () và mạch Đốc () là hai mạch chủ trọng trên cơ thể con người (một mạch thâu tóm các kinh dương và một mạch thâu tóm các kinh âm).
Có hướng đi rồi, rất nhanh Kha Nhụy đã tra ra Lâm Quốc Phong là cậu của Trịnh Thanh Viễn.
Lâm Quốc Phong là giáo viên dạy vật lý cấp hai, cả đời chưa bao giờ giao dịch chứng khoán thì làm sao lại có hành động bán khống được.
Mọi chuyện đã sáng tỏ, tâm trạng Anh Hiền phức tạp, có kinh ngạc nhưng phần nhiều hơn là thất vọng.
Cô kinh ngạc chính là Tưởng Anh Tư vừa ra tay một phát là chơi hẳn một vố to. Hình tượng của người chị gái này trong lòng cô rất mơ hồ, thậm chí có thể nói là không có cảm giác tồn tại.
Tưởng Anh Tư là một cô con gái nhà giàu có tiêu chuẩn, học đại học chuyên ngành Nghiên cứu văn học, tốt nghiệp với một thành tích không giỏi cũng chẳng phải là tệ, thích hàng hiệu, tiêu tiền như nước, tốt nghiệp xong liền trực tiếp vào làm trong công ty quảng cáo của Tưởng thị, biểu hiện khá quy củ, so với đi làm thì nhiệt tình tham gia các hoạt động xã giao hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trịnh Thanh Viễn thì là đàn anh thời đại học của Tưởng Anh Tư, có thể xem như là một nửa ở rể, gia cảnh tầm thường, nhưng vẻ ngoài, học vấn và năng lực lại nổi trội, thế nên Tưởng Chấn cũng xem như là hài lòng, giao hai công ty điện tử cho anh ta quản lý.
Trịnh Thanh Viễn nhận thức rõ hoàn cảnh của mình, anh ta làm việc cẩn trọng, ngày thường cũng không có thái độ thù địch gì với Anh Hiền.
Hai người như thế lại làm ra hành động nghiêm trọng đến vậy sau lưng, quả thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.
Điều khiến Anh Hiền thất vọng chính là, e rằng chuyện này thật sự không liên quan gì đến Tưởng Anh Kiến, nếu không anh ta sẽ không đề nghị kiểm tra điện thoại, mà Tưởng Anh Tư cũng sẽ không từ chối thẳng mặt như thế.
Đã đến giờ thay thuốc, Phó Thành đẩy cửa, phát hiện Anh Hiền đang nói chuyện điện thoại.
Anh Hiền cũng nhìn thấy anh, cô hơi dừng lại một chút, sau đó nói với Kha Nhụy: "Kha Nhụy, tối nay em hãy nghĩ cách lấy được điện thoại của Tưởng Anh Kiến, sau đó gọi điện cho Trịnh Thanh Viễn, gọi đến khi nào anh ta nghe máy mới thôi, đừng lên tiếng, đợi đến khi anh ta tự cúp máy, sau đó xóa nhật ký gọi điện."
Kha Nhụy hết hồn, hạ thấp giọng nói: "Sếp, chị muốn thế sao? Nhưng mà, chuyện này…. Chỉ cần anh ta sống chết không thừa nhận thì ghi âm cuộc gọi cũng chẳng thể chứng minh điều gì."
Anh Hiền bình thản đáp: "Không cần chứng minh bất cứ điều gì cả, chỉ cần khiến người khác nghi ngờ là được rồi."
Tưởng Chấn đã có chút hoài nghi, cô chỉ cần góp thêm một khúc củi là có thể khiến đống lửa bùng cháy dữ dội hơn nữa. Có chứng minh được hay không không quan trọng, nhà họ Tưởng là nơi Tưởng Chấn nói một là một hai là hai, không có bồi thẩm đoàn.
Cô chưa bao giờ để Tưởng Anh Tư vào trong mắt, lật đổ cô ta thì có ích lợi gì.
"Vâng thưa sếp, chị có muốn em gửi một tin nhắn đi không? Để lại chứng cứ bằng văn tự."
"Không cần đâu, làm cặn kẽ ngược lại sẽ dễ dàng để lộ khuyết điểm."
Kết thúc cuộc trò chuyện, Anh Hiền im lặng đưa mắt nhìn Phó Thành, hoàn toàn không hề có ý né tránh.
Phó Thành cũng nhìn chằm chằm cô như vậy, thật lâu sau, anh đóng cửa lại, hỏi: "Em muốn tranh thủ giải quyết vấn đề sao?"
Anh Hiền hờ hững đáp: "Ừ."
Lại thêm một lúc im lặng, anh nói: "Anh Hiền, một cách tiếp cận sai lầm sẽ không đưa đến kết quả chính xác đâu."
Đây là lần thứ hai anh nghiêm túc gọi tên cô, so với lúc nhảy ra khỏi xe kia giọng anh còn trầm hơn nữa.
Anh Hiền vui vẻ, nhướng mày nhìn anh: "Phó Thành, anh đang giáo dục tư tưởng cho tôi đấy à? Không cần đâu, cảm ơn."
Trên mặt cô có nụ cười, nhưng giọng nói lại vô cùng lạnh nhạt, khóe mắt bắn ra tia sáng sắc bén.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!