Chương 43: (Vô Đề)

Edit: Pimm"s

Anh Hiền mượn điện thoại của Phó Thành tìm kiếm tin tức về mình. Vụ tai nạn giao thông đã được đăng công khai, ảnh chụp hiện trường cũng đã có. Bởi vì không tìm được thi thể nên công việc chủ yếu của cảnh sát hiện giờ là tìm kiếm và cứu hộ. Có một vài tờ báo nhỏ phân tích rõ tình hình như sau: Địa điểm xảy ra vụ tai nạn là ở một nơi hẻo lánh, ít phương tiện qua lại, tại hiện trường không có camera giám sát, không có nhân chứng, từ đó suy đoán rằng rất có thể cô đã mất khả năng phán đoán sau vụ tai nạn, đi lại lung tung dẫn đến lạc đường, từ đó đưa đến việc mất nước rồi hôn mê.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vụ tai nạn giao thông không thu hút quá nhiều sự chú ý nhưng lại tạo thành ảnh hưởng không nhỏ đối với Tưởng thị. Trước đó dính nghi vấn bị cưỡng chế phá dỡ, sau đó là người phụ trách bị tai nạn giao thông qua đời, cổ phiếu liên tục chạm đáy hai ngày liền.

Đến ngày thứ ba, Kha Nhụy cuối cùng cũng nhận được một cuộc điện thoại gọi đến: "Sếp, không thể chống đỡ nổi nữa, em muốn gọi điện cho chị sớm một chút, nhưng mấy ngày này em vẫn ở bên nhà cũ, không tiện nói chuyện."

Anh Hiền: "Bây giờ có tiện nói chuyện không? Tình hình thế nào rồi?"

"Tiện ạ. Sếp, em cảm thấy chắc là chủ tịch đã nghi ngờ rồi. Mấy ngày nay ông ấy yêu cầu tất cả mọi người phải ở lại nhà cũ, không phải việc quan trọng thì không cho phép rời đi. Buổi tối đầu tiên hôm chị xảy ra chuyện, chủ tịch gọi cậu cả vào thư phòng nói chuyện riêng. Lúc đó tất cả mọi người đều ở phòng khách, có rất nhiều tai mắt, thế nên em cũng không dám đến gần nghe trộm."

Anh Hiền: "Em làm đúng đó, cẩn thận là hơn."

Kha Nhụy nói tiếp: "Sau khi đi ra khỏi thư phòng, tâm trạng cậu cả có chút kích động, chủ động đề nghị tất cả mọi người có mặt tại đó lấy điện thoại, máy tính, tài khoản ngân hàng ra, kiểm tra toàn bộ một lần, còn nói muốn để cảnh sát vào nhà điều tra, cậu cả sẽ làm gương, phối hợp một trăm phần trăm."

Anh Hiền im lặng. Tưởng Anh Kiến đây là muốn tự chứng minh rằng mình vô tội sao? Quả nhiên là Tưởng Chấn đã nghi ngờ anh ta.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền hỏi: "Cảnh sát có đến không?"

"Không, không có." Kha Nhụy phủ nhận. "Đề nghị (của cậu cả) bị cô hai, còn có… cậu tư từ chối. Cậu tư nói đây là xâm phạm quyền riêng tư cá nhận của bọn họ. Cô hai thì hỏi thẳng cậu cả rằng có phải cậu cả xem bọn họ là tội phạm hay không?"

Lúc nói đến Tưởng Anh Tề, Kha Nhụy hơi khựng lại một chút. Chị gái ruột sống chết ra sao chưa rõ, thân là em trai lại đi quan tâm đến việc bị lộ đời tư cá nhân, thật sự khiến người ta phải nghi ngờ.

Với chuyện này, Anh Hiền không đưa ra đánh giá gì. Cô đoán chắc là Anh Tề lại làm ra chuyện gì không muốn để cho Tưởng Chấn biết nên mới kích động như thế.

Còn như việc giết cô sao? Ngược lại cô thà rằng cậu ta có cái dũng khí đó, cũng tốt hơn là làm một tên vô dụng quần là áo lượt.

Anh Hiền hỏi: "Vậy trong hai ngày này em có phát hiện ra điều gì không?"

Nói đến đây, Kha Nhụy chán nản: "Không có. Sếp, hai ngày này cậu cả còn chẳng đến công ty mà ở nhà cũ suốt, nghe điện thoại cũng dùng máy chung. Em đã điều tra, mấy công ty nhỏ dưới danh nghĩa của anh ta kia cũng không có động tĩnh gì. Sếp, tiếp theo nên làm gì đây ạ?"

Anh Hiền chìm vào trong suy nghĩ, vẫn như cũ không thể quyết định được, cảm giác kia hệt như bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, dù có làm thế nào cũng không thể nhìn rõ.

Trong lòng phiền muộn, cô quyết định ra tay từ cổ phiếu: "Kha Nhụy, em có nhớ Frank từ CT Capital không?"

Tưởng thị được niêm yết tại Hồng Công, trong đó CT Capital là một trong những đơn vị nắm giữ lượng cổ phiếu lớn nhất. Sau khi nhậm chức không bao lâu, Anh Hiền liền nghĩ cách để thiết lập mối quan hệ với Phó chủ tịch của CT Capital là Frank.

Frank mê bài bạc, lúc nào cũng trong tình trạng thiếu nợ, mà yêu cầu của Anh Hiền cũng rất đơn giản: chỉ cần tin tức chứ không cần anh ta phải làm bất kỳ điều gì. Lúc này Frank mới đồng ý mối quan hệ "hợp tác" giữa hai người.

"Dạ nhớ, sếp, chị muốn tìm anh ta sao?"

"Đúng vậy. Em hãy hỏi anh ta xem có điều gì bất thường trong các giao dịch gần đây với Tưởng thị không."

Hỏi thì hỏi, Anh Hiền cũng không đặt hy vọng vào lần này. So với các phương thức khác, mua bán cổ phiếu có độ minh bạch rất cao, nếu số lượng quá lớn thì không giấu được, còn nếu là số lượng nhỏ thì chẳng ích gì.

Loại chuyện "ép vua thoái vị" này chỉ có thể thành công trong một lần mà thô, nếu không người chết chính là bản thân mình.

Kha Nhụy do dự: "Lòng tham của Frank quá lớn. Sếp, sao chị không tìm ngài Thẩm? Hoặc chị cũng có thể tra được những thông tin này từ Ủy ban điều tiết chứng khoán." Bọn họ đã phải trả cho Frank hơn ba triệu tệ làm trung gian dắt mối lần trước, lần này nếu muốn cầu cạnh, chắc chắn anh ta sẽ đòi nhiều hơn.

Anh Hiền quả quyết gạt phắt đi mà không chút nghĩ ngợi: "Chút chuyện nhỏ này không đáng phải làm phiền đến anh ta."

Sử dụng quan hệ sẽ làm phiền người khác, cáo mượn oai hùm cũng phải có giới hạn.

Thẩm Đông Dương là con át chủ bài tốt nhất của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!