Editor: Gluhwein
Anh Hiền dậy muộn, mở cửa ra, nhìn thấy Từ Hạ Hạ đứng ở bên cạnh Phó Thành, gần như dí sát trán vào trên cánh tay anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trông thấy cô, Từ Hạ Hạ lùi lại nửa bước vì có tật nên giật mình, lớn tiếng nói: "Chị Tiểu Hiền, em có đề toán không biết làm nên bảo anh Phó Thành xem giúp em."
Dứt lời, cô bé lại ảo não: Sao phải giải thích với chị ta chứ, chị ta chỉ là chủ cũ của anh Phó Thành mà thôi.
Anh Hiền mỉm cười thân thiện.
Phó Thành không hiểu suy nghĩ của con bé, thấy cô ra ngoài, anh tiến lên xem xét cẳng chân của cô.
"Thấy thế nào rồi, đau lắm à?"
"Vẫn ổn, có thể chịu được."
Động tác của Phó Thành càng nhẹ nhàng hơn: "Thuốc trong hộp cấp cứu hết rồi, bây giờ tôi ra ngoài mua, cơm nước xong sẽ thay thuốc cho em."
Anh Hiền nói: "Ừ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Từ Hạ Hạ nhìn thấy cảnh này thì rất khó chịu, nhưng không hoàn toàn là ghen tị, mà còn có sự bất mãn thay cho Phó Thành.
Trong cảm nhận của cô bé, Phó Thành là một người hoàn mỹ, đầu đội trời chân đạp đất. Người như thế, sao có thể ngồi xổm trước mặt phụ nữ để quan tâm che chở được.
Anh Hiền thoáng nhìn thấy vẻ mặt không đáng thay cho anh của Hạ Hạ, cô nhìn xuống, hỏi: "Giảng đề xong rồi à?"
Phó Thành đứng dậy: "Ừ, Hạ Hạ, còn có câu hỏi nào không?"
"Còn, vẫn có mấy câu không biết làm."
Phó Thành: "Anh đi mua thuốc, hay là em hỏi Anh Hiền đi, chị ấy học giỏi lắm."
Cô bé hoàn toàn không giấu nổi vẻ thất vọng, nhưng lời đã nói ra, bé ấy đành phải nói: "Ồ, vâng. Chị Tiểu Hiền ơi, chờ em một chút, em đi lấy bài làm sai nhé."
Chờ đến khi cô bé đi khuất ra sau cánh cửa, Anh Hiền mới nhướng mày hỏi: "Sao anh biết tôi học rất giỏi, anh điều tra tôi à?"
Phó Thành liếc cô một cái, nhưng không trả lời.
Đúng là đã từng điều tra qua.
Trước khi đi gặp cô ở Tưởng thị lần đầu tiên, anh đã từng sưu tầm tài liệu về cô và Tưởng thị. Tài liệu công khai về cô rất ít, nhưng chuyện nổi bật nhất trong số đó chính là sinh viên tốt nghiệp trường Harvard.
Chuyện rất bình thường, biết người biết ta mà thôi.
Chỉ có điều, bây giờ đối diện với ánh mắt nghiền ngẫm của cô, anh lại không dám thừa nhận cho lắm.
Anh không nói, Anh Hiền cũng không dây dưa. Đúng lúc Từ Hạ Hạ cầm vở đi ra, Anh Hiền lập tức tập trung giải đề.
Quả thật là Từ Hạ Hạ bịa ra chuyện giải đề là vì Phó Thành, nhưng không ngờ, Anh Hiền lại giảng rất hay, cô bé càng nghe càng nghiêm túc, cuối cùng lại biến thành nghiêm túc xin chỉ bảo, hỏi hết câu này đến câu khác.
"Cảm ơn chị nha chị Tiểu Hiền, không ngờ chị lại giỏi toán như vậy." Nói xong, bé ấy phát hiện ra mình vừa nói lỡ lời nên vội vàng giải thích: "Chị Tiểu Hiền, em, em, em không có ý kia, em ——"
Anh Hiền mỉm cười: "Chị hiểu."
Từ Hạ Hạ nhìn cô, ánh mắt dần trở nên mập mờ, khuôn mặt non nớt nghẹn đến mức đỏ bừng lên. Cô bé chớp chớp lông mi mấy cái, cuối cùng hạ quyết tâm, sợ sệt nói: "Chị Tiểu Hiền này, em và anh Phó Thành đã quen nhâu từ nhiều năm trước rồi. Lần đầu tiên anh ấy đến nhà em, em còn đang học cấp hai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!