Editor: Pepsi
Bà nội Từ rất vui khi gặp Phó Thành nên đặc biệt mua thêm sườn lợn về. Trong lúc hai người trò chuyện, Anh Hiền mới biết Phó Thành từng là đội trưởng của Từ Thụy, còn từng cứu anh ấy trong nhiệm vụ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thấy cả hai đang chật vật, bà nội lấy quần áo của anh em Từ Thụy ra cho họ thay.
Phó Thành thì tạm ổn vì thân hình của anh xấp xỉ Từ Thụy, vì vậy quần áo rất vừa người. Trái lại, Anh Hiền cao và đầy đặn hơn Hạ Hạ một chút, chỗ trước ngực hơi chật. Phó Thành nhíu mày, cởi áo khoác mình ra khoác lên vai cô rồi cột chặt cổ áo, giúp cô thắt lại thành nút trước ngực.
Hạ Hạ xin nghỉ về nhà ăn cơm với lý do anh trai đã về. Giáo viên chủ nhiệm biết hoàn cảnh nhà cô bé, nghĩ rằng Từ Thụy quay về nên giáo viên bằng lòng cho cô bé vắng mặt vào tiết tự học tối nay.
Trong bữa cơm tối, bà nội cười ha ha hỏi: "Phó đội trưởng, bạn gái đẹp quá hà, định khi nào kết hôn vậy?"
Phó Thành chưa vội trả lời thì Hạ Hạ đã cuống lên: "Không phải đâu bà nội, anh Phó Thành là vệ sĩ của chị Tiểu Hiền, không phải bạn trai đâu."
Cô bé vừa nói vừa nhìn Phó Thành với gương mặt ửng hồng. Phát hiện anh không chú ý đến mình, cô bé vừa thở phào vừa thấy chán nản.
"Vệ sĩ?" Bà nội ngây ra, khi nhìn lại Anh Hiền thì bà tỏ ra giữ kẻ hơn: "Cô Tưởng, tôi già nên hồ đồ, không biết giữ mồm giữ miệng gì cả."
Anh Hiền mỉm cười đáp không sao, gắp một miếng ớt bỏ vào chén nhưng bị Phó Thành gắp đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ăn cay dễ làm vết thương bị ngứa, gãi sẽ để lại sẹo." Anh nghiêm túc nói xong thì bỏ miếng ớt vào miệng.
Sau bữa ăn, Phó Thành và Anh Hiền nhỏ giọng thương lượng xem nên lấy cớ gì để ngủ nhờ.
May thay bà nội Từ đã mở lời giữ lại, thế là hai người thuận tình đồng ý.
Biết mối quan hệ giữa họ, bà nội Từ cố ý chuẩn bị hai phòng. Phó Thành chủ động nhường căn phòng ấm hơn lại cho Anh Hiền.
Hạ Hạ biết đây là công việc của anh, nhưng khi chứng kiến anh săn sóc cho một người phụ nữ khác như thế thì trong lòng cô bé chợt thấy chua xót.
Đến nửa đêm, Anh Hiền bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Giấc mơ rất hỗn loạn và rất chân thật. Tất cả âm thanh và hình ảnh cứ vặn vẹo quay cuồng trong đầu cô. Khoảnh khắc cô mở mắt, hết thảy đều bị nghiền nát trong không gian im lặng đến nghẹt thở.
Anh Hiền vuốt mồ hôi lạnh trên trán, bật cười đầy tự giễu.
Quả nhiên cô vẫn rất sợ chết.
Trước đây chưa từng nghĩ đến nên cô cứ đinh ninh mình không sợ. Hôm nay kinh qua sinh tử, cô mới biết khi mạng sống bị đe doạ thì nỗi sợ hãi sẽ khiến người ta mất hết đi cảm giác, chỉ còn lại tiếng máu chảy ù ù trong lỗ tai mà thôi.
Rón rén xuống giường, Anh Hiền ra ngồi hóng gió ở nội viện.
Gió đêm lạnh buốt, vừa đủ làm đông cứng sự bất an của cô.
Tiếng mở cửa "cót két" kéo thần trí của cô về, Phó Thành đến bên cạnh cô: "Không ngủ được à?"
"Ừ."
Cô ngồi, anh đứng, bóng anh phủ lấy cô. Anh Hiền bỗng bình tâm lại.
Anh im lặng đứng thẳng ở đó như đang san sẻ cùng cô.
Anh Hiền đứng dậy, cố ra vẻ ung dung: "Tôi về đây."
Phó Thành đột nhiên nghiêng người ôm chặt lấy cô. Lồng ngực của anh ấm áp, nhiệt độ sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của cô, dường như nó đang dần nóng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!