Chương 39: (Vô Đề)

Editor: Pepsi

Đến khi trong nhà chỉ còn lại hai người, Phó Thành mới cầm rượu cồn và thuốc nước đứng trước mặt cô. Anh nâng chân cô lên, cẩn thận cởi chiếc giày cao gót đã biến dạng xuống rồi đặt bàn chân trần của cô lên đùi mình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Thành: "Sẽ hơi đau đấy."

"Tôi đang chịu đựng đây."

Phó Thành ngước nhìn cô: "Không cần chịu đựng, muốn la cứ la, muốn khóc cứ khóc, cô chắc chắn không phải là người có tiếng la hét đáng sợ nhất mà tôi từng nghe đâu."

Anh Hiền sửng sốt, rồi mỉm miệng cười.

Cồn bỗng chốc thấm vào da, cơn rát buốt lan toả khắp người, dù đã chuẩn bị sẵn nhưng Anh Hiền vẫn đau đến mức rụt người lại. Răng cắn vào môi, cô liên tục hít thở, tuy nhiên lại không rên lên thành tiếng.

Với một người chưa từng rên la vì đau đớn thì việc thể hiện nỗi đau ra ngoài còn khó khăn hơn là chịu đựng nó.

Thoa thuốc nước xong, Phó Thành thành thạo băng bó cho cô, sau đó vén áo cô lên để kiểm tra những nơi khác. Rồi anh xử lý cả những vết thương nhỏ ở bả vai và cùi chỏ của cô.

Trong hoàn cảnh thế này, hai người không hề có ý muốn gì khác thường, chỉ có sự lệ thuộc khi cùng chung hoạn nạn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Được xử lý xong xuôi, Anh Hiền chủ động nói: "Tôi bôi thuốc cho anh."

Cô giúp anh cởi áo xuống, thế mới phát hiện phần lưng anh bị thương nghiêm trọng nhất. Máu ứ đọng, xước da, vết trầy chằng chịt, vì chưa xử lý kịp thời nên máu dính chặt vào áo, trong khi cởi xuống thì vết thương bị rách ra rồi lại rỉ máu.

Cô những tưởng mình mạng lớn nên mới không hề hấn gì, bây giờ xem ra có vẻ như anh đã gánh chịu phần lớn thương tổn cho cô.

Anh Hiền bất chợt nghẹn lời, cầm rượu cồn mà không biết phải bắt đầu từ đâu.

Phó Thành đưa lưng về phía cô, như hiểu được suy nghĩ của cô, anh bình tĩnh nói: "Đây chức trách của tôi, trông đáng sợ vậy thôi, thật ra nó không nghiêm trọng đến thế đâu."

Anh Hiền chẳng nói chẳng rằng, hồi lâu sau cô mới trả lời: "Tôi làm đây."

"Ừ."

Anh giỏi chịu đựng hơn cả cô, thậm chí còn chẳng hề xuýt xoa.

Rượu cồn xong thì đến bôi thuốc, Anh Hiền rất cẩn thận, vừa bôi vừa nhẹ nhàng thổi.

Hơi thở êm ái lướt nhẹ qua vết thương, nó ngoài xua tan cơn đau còn gây nhột nữa.

Phó Thành dần khó chịu, nhưng không muốn bảo cô ngừng lại, vậy nên anh chỉ càng đau khổ hơn thôi.

Xử lý vết thương xong xuôi, hai người yên lặng nhìn thẳng vào mắt nhau. Phó Thành chủ động gợi chuyện: "Cô có dự tính gì?"

Anh Hiền khẽ nhíu mày: "Tôi không biết, đi bước nào hay bước đó." Dừng một lát, cô nói tiếp: "Tôi cần gọi điện thoại, điện thoại di động của anh an toàn chứ?"

Phó Thành gật đầu, đưa chiếc điện thoại đã vỡ màn hình cho cô. Nhìn cô một lát, anh rời khỏi phòng.

Trong khoảnh khắc đó, Anh Hiền hơi áy náy, một cảm xúc hiếm khi xuất hiện trong cô.

Anh cứu cô, nhưng cô vẫn đề phòng anh, mà anh cũng biết nên mới rời đi.

Anh Hiền nhanh tay bấm số Kha Nhụy rồi ấn nút gọi.

"Alô? Xin chào ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!