Chương 34: (Vô Đề)

Editor: Caramel

Nói thế xong, không ngờ anh lại cắm vào thêm vài cái nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền gấp đến mức mắt cũng đỏ lên, cố nén cảm giác khoái cảm nhỏ giọng mắng: "Đồ khối nạn!"

Phó Thành dừng lại, khóe miệng hơi cong lên nhưng cũng rất nhanh lại hạ xuống.

Cái từ đồ khốn nạn này cũng coi như là từ chân thành nhất được nói ra từ miệng của cô rồi.

Anh buông tay ra, cố ý thả chậm tốc độ cắm rút gậy thịt. Nhưng mà giờ phút này đối với Anh Hiền mà nói, những động tác nhẹ nhàng thế này đều như đang khiêu chiến giới hạn chịu đựng của cô.

Phó Thành nói: "Tôi ở bên ngoài chờ cô."

Hơn hai mươi phút sau, Anh Hiền mới miễn cưỡng sửa sang lại quần áo, đầu tóc rồi mở cửa ra ngoài. Dâm dịch dính ở khắp nơi, vừa nhiều lại vừa dính, dùng khăn tay lau cũng chẳng thể lau sạch được, cơ bản là lau không sạch.

Cô nhìn cũng không thèm nhìn Phó Thành, túi xách cũng không cầm, trực tiếp đi về phía thang máy.

Chân của cô bây giờ vẫn còn đang run lên, giẫm lên giày cao gót vô cùng bất ổn, Phó Thành phát hiện chỗ khác thường nên tiến lên đỡ lấy vai cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền mím môi nhưng không từ chối.

Khoảng thời gian hai mươi phút cũng đủ để cho cô cảm thấy được tâm tình nguội lạnh. Anh Hiền không muốn nhớ lại chuyện bản thân mình thiếu chút là không thể khống chế được, Phó Thành cũng không muốn tự mình đối diện nói ra.

Hai người im lặng đi vào thang máy, lại im lặng tiến vào phòng.

Hai người họ đều biết tiếp theo sẽ diễn ra cái gì, nhưng Anh Hiền lại nghĩ đến chuyện sẽ phát sinh sau khi cô tắm rửa xong. Phòng còn chưa bật điện đã có một sức lực vô cùng lớn chặn cô lại, ôm cô lên vô cùng thoải mái mà sải bước lớn đến trước giường.

"Trước tiên tắm

-- ưm –" Lời từ chối bị người đàn ông ngăn lại trên miệng.

Khoái cảm bị gián đoạn trước đó lập tức như tro tàn bùng cháy, Anh Hiền ở một bên ngậm lấy đầu lưỡi anh chơi mà chơi đùa, một bên lung tung cởi quần áo của anh. Một tay Phó Thành ấn cô xuống, môi từ từ đi xuống, ở trên cổ cô lưu luyến liếm hôn, một tay thì đụng vào khóa kéo bên hông váy cô, nhưng không thể kéo xuống.

Trên khóa kéo còn có một cái nút ẩn, anh không tháo ra được. Sự tức giận của Anh Hiền đã tiêu tan gần hết, nhẹ nhàng đẩy bả vai anh, khó có lúc dịu dàng nói: Đừng phá, đi tắm trước đã."

Phó Thành ngẩng đầu liếc nhìn cô, bỗng nhiên nâng mông cô lên, trực tiếp vén váy cô lên lưng. Chiếc quần lót bên trong đã bị tuột ra từ lâu, xoắn lại thành một hàng ở giữa rồi treo lơ lửng ở đó nhưng cũng không che được gì.

Như là cảm nhận được ánh mắt của anh, mật huyệt nhận được chút kích thích run lên một chút, tiết ra chút ẩm ướt. Vẻ mặt của Anh Hiền cũng dần ửng đỏ, đầu vú cũng cứng lên. Cô vặn vẹo thân thể nhìn ánh, ánh mắt so với bên dưới càng ướt hơn.

Cởi quần lót làm vướng víu ra, Phó Thành đẩy hai cánh hoa ra nhìn vào bên trong, vách thịt đỏ tươi không ngừng co rúm lại, xung quanh miệng huyệt bị anh thô bạo làm cho thê thảm.

"Có muốn không?" Anh đè miệng huyệt đang co rút không ngừng lại, lòng ngón tay thô ráp ma sát qua nơi đó, dùng giọng nói trần thuật hỏi.

Đột nhiên, tim Anh Hiền đập nhanh hơn, nhíu mi nhìn anh: Phó Thành cũng sẽ nói mấy câu này sao?

Cô vặn vẹo eo mình, hai chân càng mở lớn hơn, mang huyệt nhỏ non mềm không hề muốn che giấu hiện ra trước mắt người đàn ông, vô cùng khát khao nói: "Muốn."

"Muốn cái gì?" Anh lại hỏi, giọng nói vẫn luôn ổn định như cũ, ngoại trừ giọng nói như đang kìm nén.

Chưa bao giờ Anh Hiền nghĩ như thế, anh còn chưa làm cái gì thì cô đã chảy nước liên tục rồi.

Cô nói: "Muốn anh liếm tôi, dùng đầu lưỡi mà cắm vào tôi, liếm tôi đến cao trào, sau đó lại dùng gậy thịt lớn mà tiến vào." Cô nói hết một hơi, cười đến mê người hỏi: "Anh còn muốn nghe cái gì?"

Lúc này, cô không ngại nói cho anh những câu mà anh muốn nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!