Edit: Pimm"s
Không đợi anh trả lời, điện thoại bắt đầu rung lên liên tục, các khung tin nhắn màu xám lần lượt hiện lên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đầu tiên là địa chỉ của một khách sạn gần trung tâm hội nghị, sau đó cô nói: "Đến không?"
"Mũi anh ta rất cao, phía dưới cũng rất là lớn."
Sau cùng còn có một câu: "Không biết có lớn hơn anh hay không đây."
Phó Thành có thể tưởng tượng ra được, bây giờ chắc chắn cô đang ngồi ở đó với vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi gõ ra những chữ này, thậm chí cô còn có thể chào hỏi những người đi ngang qua mình với vẻ mặt không cảm xúc.
Phó Thành khép hờ mắt, cắn chặt khớp hàm, sau đó đứng dậy mặc áo khoác đi ra ngoài.
Anh biết rõ đó là một cái bẫy, nhưng anh vẫn nhảy xuống.
**
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phó Thành đoán không sai, quả thật là Anh Hiền vừa nhắn tin cho anh, vừa ứng phó với Will với vẻ mặt như bình thường.
Will nhìn những ngón tay đang gõ không ngừng của cô, tò mò hỏi: "Chơi tài xỉu mà cũng cần thao tác sao?"
Anh Hiền liếc mắt nhìn anh ta, đáp: "Tôi đang thêm tiền cược."
"Chơi lớn như thế à?"
"Đúng vậy." Anh Hiền cúi đầu, liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Từ nhà Phó Thành đến khách sạn cần khoảng chừng ba mươi phút. Cô âm thầm tính toán xem lúc nào cho thêm một kích thì ổn.
Mười lăm phút sau, cô canh đúng giờ gửi tin nhắn: "Phó Thành, cho anh một tin chính xác này."
"Súng đã lên nòng."
Phó Thành đã đến tiền sảnh, lúc nhìn thấy tin nhắn thứ hai, sắc mặt của anh hoàn toàn trở nên u ám.
Cái gì gọi là súng đã lên nòng? Là cô không đợi được hay là người đàn ông kia không nhịn được nữa?
Anh Hiền trong sảnh tiệc không biết rằng Phó Thành đang ở ngay bên ngoài. Sau khi bấm gửi, cô không kìm được mà nhếch miệng lên.
Cô cười mình vì quá xấu xa.
Cô có một loại cảm giác vui vẻ như khi đùa dai ở tuổi đương thì, cực kỳ ấu trĩ, nhàm chán vô cùng, thế nhưng lại không kìm được ham muốn làm điều xấu xa đang dâng trào mãnh liệt.
Anh Hiền định đi toilet một lát, cô lấy túi xách đi ra phía ngoài. Will tinh mắt nhìn thấy, đuổi theo thử một lần cuối cùng: "Cô Tưởng, sao chúng ta không trao đổi số điện thoại nhỉ?"
Anh Hiền không ngờ rằng anh ta lại cố chấp như vậy, cô thẳng thừng nói: "Will, trông anh không giống một người mặt dày."
Will hiểu rõ ý của cô, khuôn mặt lộ vẻ tiếc nuối, nhưng anh ta vẫn lịch thiệp nói: "Bình thường thì không, chỉ trách cô Tưởng quá hấp dẫn." Nói xong, anh ta cúi người kề sát mặt cô: "Have a good night."
Anh Hiền cực kỳ nể mặt anh ta, nhận lấy lời ấy: "Cảm ơn, anh cũng vậy."
Nam nữ trưởng thành, vui vẻ với nhau, từ chối người khác không cần thiết phải nói những lời quá quyết tuyệt, người bị từ chối cũng sẽ không xấu hổ khó chịu.
Sau khi nói lời tạm biệt, Will trở về hội trường, đi thẳng đến bên cạnh một người phụ nữ tóc xoăn. Phương hướng mà bước chân nhắm đến hết sức rõ ràng, xem ra là đã định mục tiêu từ lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!