Chương 31: (Vô Đề)

Cuộc trò chuyện lẽ ra nên kết thúc ở đó, nhưng cô lại hỏi một câu khó hiểu: "Đang làm gì thế?"

"Xem phim."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Phim gì?"

"The Shawshank Redemption."

Đến đây, Anh Hiền biết mình nên kết thúc đi thôi. Đáng lẽ ra không nên bắt đầu một cuộc trò chuyện vừa nhàm chán lại vô nghĩa như thế.

Will lại sáp đến gần, sau khi tán gẫu vài câu về chủ đề công việc, anh ta nhìn cô đầy trìu mến: "Cô Tưởng, cô là người phụ nữ phương Đông đẹp nhất mà tôi từng gặp."

Người phụ nữ phương Đông đẹp nhất, trọng điểm không ở "đẹp nhất" mà là ở "phương Đông", điển hình cho kiểu người da trắng ngạo mạn.

Anh Hiền đáp: "Cảm ơn."

Thái độ của cô lạnh lùng hờ hững, ngược lại khiến Will cảm thấy càng hứng thú hơn. Anh ta hỏi thẳng thừng dứt khoát: "Cô Tưởng, cô có hứng thú cùng tôi chuồn ra ngoài uống một ly không? Tôi biết một quán speakeasy [1] chính gốc ở cách đây không xa."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

[1] Speakeasy bar là một dạng quán bar bí mật, khách hàng biết đến quán bằng việc truyền tai nhau (word of mouth). Mô hình này xuất hiện từ những năm 1919 – 1930, thời điểm chính phủ Mỹ cấm bán rượu và các loại đồ uống có cồn (Prohibition Era). Để lẩn trốn cảnh sát, các quán bar hoạt động dưới dạng ẩn náu, không có biển hiệu, không đăng quảng cáo. Các speakeasy bar tập trung đầu tư vào nội thất bên trong, chất lượng đồ uống, âm nhạc, không gian.

Anh Hiền nghĩ thầm, đừng bảo cái quán speakeasy chính gốc kia là ở trong phòng anh ta đấy nhé.

Anh Hiền không thể làm gì khác hơn là nói rõ ràng ra một chút: "Ngài Will, tôi đã có vị hôn phu rồi."

Will hấp háy mắt, cười nói: "Well, trong điểm của vị hôn phu là chưa cưới, đúng chứ? Hơn nữa lời hứa hẹn lâu dài cũng đâu có mâu thuẫn với niềm vui sướng ngắn hạn."

Anh Hiền quả thật phải bội phục trình độ tiếng Trung của anh ta. Cô đang cân nhắc xem nên nói gì thì điện thoại rung lên. Will làm một động tác mời, nghiêng người sang một bên, để không gian riêng tư lại cho cô.

Anh Hiền lấy điện thoại di động ra kiểm tra, ấy vậy mà là Phó Thành.

Anh hỏi: "Cô đang ở đâu?"

"Trung tâm hội nghị."

"Cô đang làm gì?"

Nhìn những lời này, Anh Hiền bật cười. Vậy mà anh lại hỏi câu giống y như đúc với cô.

Một vài câu hỏi bản thân thì nhàm chán, đổi thành hỏi người khác thì thú vị hơn nhiều.

Nụ cười của Anh Hiền thu hút ánh mắt tò mò của Will. Đối diện với đôi mắt xanh thâm tình đó, Anh Hiền nảy ra một ý, cúi đầu gõ vài chữ.

"Anh đoán xem."

Lúc cười lên, cô mang một phong thái hoàn toàn khác, Will nhìn thấy mà ngứa ngáy trong lòng, thuận miệng hỏi: "Chuyện công việc à?"

Anh Hiền nghiêm túc đáp: "Không, tôi đánh bạc online."

Người đàn ông tóc vàng bật cười, căn bản không tin, nhưng vẫn hỏi lại theo lời cô: "Đánh bài tây hay chơi xì dách?"

"Tất cả đều không phải."

"Vậy đó là gì?"

Trầm ngâm một hồi, Anh Hiền đáp: "Tài xỉu." Chọn một trong hai, đen hoặc trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!