Chương 3: (Vô Đề)

"Anh Phó, anh ổn chứ, rất xin lỗi vì quấy rầy anh vào lúc này, nhưng chuyện của em gái anh nên xử lý càng sớm sẽ càng tốt cho tất cả chúng ta ——"

Kha Nhụy bước lên giải thích rõ tình hình, không hề đề cập đến tên của Lục Hiên và không thuật lại nguyên do gây ra tai nạn xe, mà chỉ nói bây giờ nên làm gì.

Phó Thành không ngốc, anh hiểu được ẩn ý qua những gì Kha Nhụy nói. Cô ấy đang uyển chuyển khuyên bảo anh rằng: Tai nạn xe không liên quan đến chủ xe, mà nếu anh đã không tìm được người tài xế kia thì chi bằng ngoan ngoãn ngậm miệng đổi tiền, có thể lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Phó Thành mím chặt môi mỏng, không nói một lời, sự tủi nhục và lửa giận bùng cháy trong lồng ngực anh. Chờ đối phương nói xong, anh lạnh lùng đáp: "Mời về cho."

Kha Nhụy sửng sốt, nhất thời không biết nên giải quyết thế nào, mình khuyên hết nước hết cái cả buổi trời mà chỉ đổi lấy được ba từ đó. Cô ấy định khuyên nữa, nhưng khi đối diện với mắt của anh, cô ấy bỗng nghẹn lời, khí thế lập tức yếu đi hẳn.

Thấy vậy, Anh Hiền lên tiếng: "Anh Phó, hành động theo cảm tính sẽ không có bất kỳ lợi ích gì với em gái anh đâu. Theo tôi được biết, tình trạng của cô ấy không khả quan cho lắm, vả lại cô ấy cần phải nằm viện thời gian dài sau khi phẫu thuật, rồi dùng thuốc và phục hồi chức năng, không có một thứ nào miễn phí cả đâu."

Anh mím chặt môi hơn, nhìn thẳng vào cô với đôi mắt đầy tơ máu: "Tự tôi sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho em ấy."

Anh Hiền cầm lấy hợp đồng từ tay Kha Nhụy, chìa ra trước mặt anh và nói một cách hoà nhã: "Anh Phó, chúng tôi tuyệt nhiên không hề có ý sỉ nhục em ấy, chỉ muốn cố gắng bù đắp lại thôi."

Cô giơ ra một hồi, thấy anh thật sự không định nhận, cô bèn rút tay lại rồi lấy một tấm danh thiếp đặt trước mặt anh.

"Anh Phó, đây là danh thiếp của tôi, cần gì thì xin cứ liên lạc với tôi. Chỉ có điều, bây giờ tôi muốn cầu cạnh anh nên quyền chủ động đang nằm trên tay anh, đợi đến khi anh tìm tôi thì thân phận và lập trường của chúng ta sẽ thay đổi. Anh thật sự không suy nghĩ thêm sao?"

Cô hiếm khi khuyên ai, tiếc thay lại có tác dụng ngược, Phó Thành vứt mạnh danh thiếp xem như câu trả lời.

Anh Hiền không nói thêm gì nữa, chào tạm biệt rồi quay người rời đi.

Bên trong xe, Kha Nhụy tỏ vẻ rầu rĩ: "Sếp, sao giờ ạ."

Nếu đổi lập trường, cô ấy sẽ bội phục Phó Thành nghèo hèn không đổi, không bị cám dỗ bởi giàu sang. Thế nhưng, bây giờ cô ấy là thư ký của Tưởng Anh Hiền nên chỉ biết phiền muộn vì anh quá cứng đầu.

Anh Hiền cúi đầu lật xem giấy tờ lát nữa sẽ dùng cho cuộc họp, vừa khẽ đáp: "Không vội."Phó Thành đứng trước toà nhà trụ sở của Tưởng thị, ngẩng đầu nhìn lên toà nhà cao vút ẩn trong mây rồi nhấc chân bước vào.

Anh vẫn phải đến tìm cô.

Nhận được điện thoại của tiếp tân, Kha Nhụy đích thân xuống lầu đón người và sắp xếp cho anh nghỉ ngơi trong phòng họp, rồi nói sếp sẽ gặp anh ngay sau khi kết thúc cuộc họp.

Phó Thành ngồi chờ tới tối, mãi đến khi đèn đóm ngoài cửa sổ đã sáng rực thì Kha Nhụy mới lại xuất hiện.

Hai người kẻ trước người sau đi tới phòng làm việc cuối hành lang. Kha Nhụy đẩy cửa ra, ý bảo anh vào trong, rồi sau đó đóng kín cửa và rời đi.

Trong văn phòng, cô gái trẻ đang ký tên, cất bút máy xong cô mới ngẩng đầu nhìn anh, chào hỏi như bạn bè: "Anh Phó, đã lâu không gặp."

Phó Thành không đoán được thái độ của cô, vì vậy anh quyết định im lặng.

"Mời ngồi, anh uống gì không, trà Kim Tuấn Mi được chứ?"

"Không cần phiền đâu."

Anh Hiền quyết định thay anh, nhấc ống nghe của điện thoại riêng và dặn dò: "Kha Nhụy, đưa hai ly nước vào." Linh cảm mách bảo cô, anh sẽ thích nước trắng hơn là cà phê hoặc trà.

Kha Nhụy nhanh chóng gõ cửa vào trong, đặt một ly nước trước mặt Phó Thành.

Đợi khi cửa văn phòng lại đóng lại, Anh Hiền đứng dậy, đi tới ngồi xuống ghế sofa đối diện anh, không trốn không tránh đón nhận ánh nhìn của anh.

Cô có một gương mặt cổ điển, mày lá liễu, mắt phượng, mũi và môi đều rất xinh xắn, vẻ đẹp trông dịu dàng và thanh nhã, không hề có bất cứ tính xâm lược nào.

Phó Thành là người từng kinh qua mưa bom bão đạn, sự nhạy bén với nguy hiểm đã biến thành trực giác. Anh không hiểu tại sao người phụ nữ nhẹ nhàng trước mặt này lại khiến trực giác của anh bùng phát.

"Cô Tưởng, cô biết lý do tôi tới đây chứ."

Anh Hiền gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!