Editor: Matcha
Cơn sốt và tình dục làm rối loạn mọi suy nghĩ của Anh Hiền, cô mơ hồ ậm ừ một tiếng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tuần trước nhiệt độ đột ngột giảm xuống, cô không cẩn thận bị cảm lạnh. Ban đầu chỉ là nghẹt mũi, đau đầu, cô cũng không để tâm, vẫn tiếp tục làm việc như bình thường, cuối cùng biến cơn cảm mạo nhỏ nhoi thành phát sốt.
Sắc mặt Phó Thành hơi trầm xuống, trong đáy mắt hiện lên mấy phần ảo não. Anh bế người phụ nữ yếu ớt lên, sửa sang lại quần áo cho cô: "Tôi đưa cô đi bệnh viện."
Giọng anh khàn khàn, trong đó còn chứa dục vọng mãnh liệt, nhưng hai tay rất đàng hoàng, chỉ ôm cô, ngoài ra không có động tác nào khác.
Anh Hiền mềm như bông nằm trên vai anh, nghẹt mũi nói: "Không cần, tôi đã gặp bác sĩ rồi."
"Bác sĩ nói thế nào?"
"Uống thuốc, uống nhiều nước, nghỉ ngơi nhiều." Vì cổ họng quá khô nên cô chọn cách trả lời ngắn gọn nhất.
Phó Thành: "Thuốc đâu?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh Hiền: "Tôi uống rồi, tối trước khi ngủ uống lần nữa là được."
Trầm mặc hồi lâu, anh hỏi: "Muốn uống nước không?"
Anh Hiền bật cười, vòng tay qua cổ người đàn ông, chóp mũi chạm vào cần cổ đẫm mồ hôi: "Phó Thành, tôi biết anh rất có tinh thần trách nhiệm, nhưng anh không cần phải ôm hết mọi chuyện vào người như thế. Trước khi anh tới tôi đã sốt rồi, không phải là vì bị anh hôn mới vậy."
Phó Thành không nói gì.
Anh biết, anh cũng không vì sợ phải chịu trách nhiệm mà hỏi cô.
Ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt của Anh Hiền, chói đến độ cô không thể mở mắt ra, nhưng lại có chút ấm áp. Cô nhắm mắt lại, đắm chìm trong hơi ấm hoàng hôn, hô hấp nhất thời trầm tĩnh hẳn.
Hai người yên lặng ôm nhau ngồi trên sofa, bầu không khí có chút ấm áp lạ thường.
Không phải Anh Hiền không cảm nhận được, nhưng hôm nay cô rất khó chịu, chân tay đau nhức, đầu choáng váng, không còn sức lực để đề phòng, bởi thế cô để mặc bản thân mình thoáng sa vào trong đó.
Cô nói: "Tôi muốn uống nước."
"Được." Phó Thành lên tiếng đáp, nhẹ nhàng dời cô xuống khỏi đùi, đứng dậy đi rót nước, trong khi cô uống nước, anh chỉnh trang lại quần áo của mình.
Anh Hiền uống rất chậm, cổ họng khô khốc đau rát, mỗi lần nuốt đều như bị tra tấn. Uống xong một ngụm cuối cùng, cô mệt mỏi hạ cánh tay xuống.
Phó Thành nhận cái ly, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Muốn nằm xuống không?"
Anh Hiền gật đầu, giơ tay.
Phó Thành nắm lấy cánh tay cô, giúp cô vòng qua cổ mình, sau đó ôm người đưa vào phòng ngủ.
Lúc đặt cô xuống, động tác vô cùng cẩn thận.
Anh Hiền bỗng thèm muốn, trước khi anh rời đi, cô bắt được bàn tay kia. Cô muốn nói chuyện, nhưng cổ họng quá khô, vì vậy lời nói liền biến thành một tiếng rên rỉ mơ hồ từ mũi cô.
Tay cô cũng nóng, như ngọn lửa thiêu đốt da thịt anh.
Phó Thành hơi do dự, vén chăn chui vào, ôm cả người con gái toàn thân nóng rực vào lòng.
Lúc này, anh không giống một người đàn ông, lại càng không phải một món đồ chơi, anh giống một người cha, một người cha mà cô đã mơ tưởng khi còn bé chưa biết gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!