Editor: Matcha Latte
Anh Hiền thong dong cởi cái áo anh đang mặc ra, sau đó tách hai tay anh ra còng vào hai vật khác nhau trên kệ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô đẩy ra xa nửa bước, lặng lẽ chiêm ngưỡng kiệt tác của mình.
Thân hình cao lớn rắn chắc bị hai chiếc còng hồng giam cầm, mạnh và yếu va chạm, đảo ngược khiến cảnh này gợi cảm đến cực điểm.
Anh Hiền chợt có cảm giác, chỗ sâu trong bụng mình đang bắt đầu rục rịch.
Dưới cái nhìn chăm chăm của anh, cô lấy một cây roi đen tinh xảo ra. Roi làm bằng da, bên dưới cán là những dải tua rua rải rác, phản chiếu ánh da sáng bóng, trông vừa mềm mại vừa nguy hiểm.
Anh Hiền giơ cao cây roi lên, những tua da nhẹ nhàng xẹt qua ngực anh, xúc cảm lạ lẫm khiến trái tim của Phó Thành dấy lên hồi chuông cảnh báo mãnh liệt.
"Sợ sao?" Cô mỉm cười hỏi, cố ý đi vòng ra sau anh, tiếp tục dùng roi nhẹ vuốt ve tấm lưng cứng đờ của anh.
Hết vòng này đến vòng khác, cảm giác ngứa ngáy lan khắp lưng, ngay lúc anh sắp thả lỏng thì Anh Hiền đột nhiên nắm chặt cán, giơ tay quất roi da lên da thịt anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Toàn thân Phó Thành căng cứng, thốt ra một tiếng rên rỉ.
Cái vật nhỏ như món đồ chơi này hoàn toàn không thể làm tổn thương đến anh, hơn nữa cô cũng không dùng nhiều sức nên cũng không đau gì cho kham, ngược lại anh kinh ngạc vì thứ xúc cảm kỳ lạ đến quá đột ngột này hơn.
Vì không thể nhìn thấy, anh hoàn toàn mất quyền kiểm soát cơ thể mình, chỉ có thể thụ động đón nhận tất cả những gì cô trao cho.
Loại cảm giác mơ hồ cùng mất kiểm soát này khiến anh nhanh chóng đổ mồ hôi.
Mồ hôi và những vết sẹo kết hợp với nhau càng làm tăng thêm vẻ ngang bướng cho cơ thể vốn đã mạnh mẽ này, Anh Hiền nheo mắt, một lần nữa vung roi lên.
Vẫn không đau, nhưng vẫn đủ làm anh thở dốc như trước.
Mà Anh Hiền cũng không khá hơn là bao, đầu cô vừa choáng vừa trướng, cô dùng tất cả ý chí của mình để ra sức "hành hạ" anh.
Một cái chạm nhẹ nóng bỏng đột nhiên ập đến sau lưng, Phó Thành sững sờ, sau đó nhận ra đó là môi cô, ngực anh nhất thời càng phập phồng dữ dội hơn.
Anh Hiền thích phản ứng của anh, vì vậy liền tỉ mỉ hôn lên vết hồng hồng kia.
Cảm giác tê dại mãnh liệt từ môi cô nhanh chóng khuếch tán đến từng tế bào trên cơ thể, da đầu Phó Thành tê rần, nghiến răng kìm nén thanh âm của mình.
Cô quay lại trước mặt anh, ngồi xổm xuống, cởi bỏ dây khóa quần của anh, để lộ ra vật nam tính to dài đã dựng thẳng lên ở bên trong.
Cô lại dừng lại, không cởi quần lót của anh ra mà cầm roi da lên lần nữa, từ từ nhè nhẹ quét qua bụng anh, nhìn nơi nào đó của cơ thể run rẩy.
Phó Thành đỏ mắt, ngọn lửa trong con ngươi của anh như muốn đốt cháy cô.
Anh Hiền tựa hồ cũng thực sự bị thiêu đốt, toàn thân nóng bừng, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cô vứt cây roi da đi, đổi thành dùng tay sờ soạng anh, vuốt ve gậy thịt qua lớp vải mỏng.
Mãi cho đến khi thứ đó lại căng phồng lên trong tay cô, quy đầu gần như chen ra khỏi quần lót, Anh Hiền mới buông ra, lấy chiếc khăn bịt mắt đã chuẩn bị sẵn ra, nhón chân che đi đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Anh đoán xem, tôi có nhẫn tâm ra tay hay không đây?" Cô cười tủm tỉm nói: "Dùng sức lực giống ngày đó anh đẩy tôi để đánh anh nhỉ."
Trước khi rơi vào bóng tối, Phó Thành chỉ kịp nhìn thấy khóe mắt ươn ướt của cô.
Như đã khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!