Chương 24: (Vô Đề)

Editor: Pepsi

Suốt một tháng, Phó Thành không gặp lại Anh Hiền.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Không điện thoại, không tin nhắn, cô biến mất hoàn toàn.

Cô chơi đã rồi, còn nhanh hơn anh dự tính nữa.

Cuối cùng cuộc sống cũng bình lặng trở lại, mọi thứ dường như không có bất kì thay đổi nào, ngoài việc anh chủ động liên lạc với công ty nhà họ Từ để xin thôi việc.

Lão Lý quản lý cũng xuất thân từ bộ đội, nếu được thì ông ấy muốn ở trong quân ngũ bảo vệ quốc gia cả đời hơn, dù không nhiều tiền lắm nhưng quý ở chỗ có thể sống đĩnh đạc suốt quãng đời còn lại. Thế nhưng con của ông ấy đổ bệnh, bệnh mãn tính, không cử động được, mà công ty bảo vệ lại trả lương cao hơn quân đội.

Lý do chính là thế nên ông có thể đặc biệt hiểu được hoàn cảnh của Phó Thành. Vì vậy, khi nghe anh nói muốn thuyên chuyển công tác, ông rất khó hiểu: "Tiểu Phó, cậu suy nghĩ kĩ chưa, nhà họ Từ có thể nói là việc nhẹ lương cao và gần nhà nữa, những việc khác hoặc ít tiền, hoặc nguy hiểm, chứ không thể nào nhẹ nhàng được đâu."

Phó Thành không do dự đáp: "Em biết chứ, anh Lý, em chuẩn bị tinh thần sẵn rồi."

"Tiểu Phó, rốt cuộc đã có chuyện gì vậy, nếu về vấn đề lương lậu, anh tin vẫn có thể thương lượng được. Từ đổng luôn công nhận thái độ làm việc của cậu mà."

Phó Thành không kể ra chuyện mình bị Từ Á Vi quấy rối, chỉ nói mình và cô ta không hợp nhau cho lắm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lão Lý là người hiểu chuyện nên không hỏi nữa. Ban đầu ông ấy cũng từng lo lắng rằng, với hình tượng của Phó Thành, làm vệ sĩ cho các cô gái trẻ có khi nào sẽ lau súng cướp cò luôn không. Sau này, ông ấy thấy anh không phải loại người đó, vả lại yêu cầu của Từ Chính Hải cực kì cao, vậy nên ông ấy mới giới thiệu anh.

Không ngờ lại xảy ra chuyện.

Lão Lý tiếc nuối thay anh, trầm ngâm một chốc rồi nói: "Vậy, tôi sẽ tìm người thay thế cậu, bàn giao từ từ, dù gì không thể nói đi là đi được, phải theo ý của Từ đổng nữa. Cậu tranh thủ nghỉ ngơi, điều chỉnh lại cảm xúc đi."

Phó Thành đồng ý.

Đầu tháng, vừa nhận được tiền lương, anh lại rút hết ra rồi bỏ vào túi da mang đến quầy tiếp tân công ty của Anh Hiền.

Bấy giờ tiếp tân đã có kinh nghiệm, sắp xếp cho anh đợi ở khu vực phòng chờ, sau đó gọi điện thoại cho Kha Nhụy.

Kha Nhụy vừa nghe thì đau cả đầu, lại gọi điện thoại xin phép Anh Hiền.

Giọng phụ nữ lạnh nhạt vang lên ở đầu dây bên kia: "Kha Nhụy, chuyện này mà cũng phải gọi điện thoại cho tôi sao."

Nếu Kha Nhụy không nghe ra cô đang tức giận, vậy xem như uổng phí mấy năm trời làm việc cùng rồi. Chỉ có điều cô ấy không hiểu, sao sếp lại nổi giận thế kia.

Kha Nhụy cẩn thận hỏi: "Sếp, vậy, em nhận nhé?" Lần trước Anh Hiền từng bảo cô ấy nhận lấy nó đi, nhưng khi đó cô ấy có thể cảm thấy được cô không vui cho lắm, vậy nên hôm nay cô ấy mới hỏi thừa thêm lần nữa.

Điện thoại yên lặng khoảng nửa phút, Kha Nhụy cũng lo lắng bất an nửa phút, cuối cùng mới nghe Anh Hiền đáp lại: "Em nói với anh ta, rằng chị cho anh ta hai lựa chọn. Một, cầm tiền về, sau này đừng đến nữa. Hai, đích thân mang tiền tới đây đưa cho chị."

Cạch, điện thoại bị cúp.

Kha Nhụy ngẫm nghĩ, quyết định thuật lại cuộc nói chuyện cho Phó Thành nghe, sếp chưa nói địa chỉ nên cô ấy cũng theo đó không nói. Kha Nhụy không biết chuyện giữa hai người, cứ tưởng Anh Hiền cố ý để anh biết khó mà lui.

Kha Nhụy tốt bụng khuyên nhủ: "Anh Phó, anh cần tiền gấp hơn sếp, không bằng cứ giữ trước đi đã, đợi sau này trả hết một lần khi kinh tế khá giả hơn cũng được mà, cần gì phải vội trả ngay lúc này chứ."

Anh lẳng lặng lắng nghe, gương mặt không tỏ vẻ gì.

Cô lại ném sự lựa chọn cho anh, giao quyền chủ động vào tay anh.

Và anh đã chọn cách gõ cửa nhà cô.

Đợi một hồi, bên trong vang lên tiếng xoay khoá "lạch cạch", một cô gái mặc quần áo ở nhà rộng thùng thình mở cửa ra, điềm tĩnh nhìn anh: "Anh đến làm gì." Cô chặn cửa lại, không có ý định sẽ mời anh vào trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!