Chương 23: (Vô Đề)

Editor: Pepsi

Có sự khai sáng của Tưởng Chấn, vì vậy khi Thẩm Đông Dương lại đề nghị Anh Hiền tham gia sự kiện cùng anh ta thì cô không từ chối.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sự kiện đó là tiệc sinh nhật mười tám tuổi của em họ xa bên nhà Thẩm Đông Dương. Bố mẹ thương yêu con gái nên cố ý thuê một công ty quan hệ công chúng tổ chức thật linh đình, còn mời vài minh tinh mà các cô bé ưa thích đến để ca hát chúc mừng, cảnh tượng quá khoa trương, có thể sánh ngang với lễ hội đêm Giao thừa rồi.

Anh Hiền và Thẩm Đông Dương không hẹn mà cùng chọn mặc màu xám. Hai người vừa xuất hiện thì lập tức bị đám bạn bè của Thẩm Đông Dương chặn lại rồi trêu ghẹo: "Đông Dương, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi kiểu này, mặc đồ đôi đồ ha."

Kinh Châu không nhỏ mà cũng chẳng lớn, quẩn quanh chỉ có mấy người này. Anh Hiền quan sát một lượt và phát hiện ra hơn một nửa số người ở đây là những gương mặt quen thuộc, trong đó có Từ Á Vi.

Từ Á Vi ở đây, vậy đương nhiên Phó Thành cũng ở đây.

Anh mặc bộ vest màu tím, nhờ dáng người cao ráo và mái tóc húi cua nên anh vô cùng nổi bật giữa đám đông. Trong hộp đêm lần đó, Anh Hiền nhận ra Phó Thành rất nhạy cảm với thị giác, cô chỉ vừa mới nhìn anh thì anh đã nghiêng đầu nhìn sang và "tóm" ngay được cô.

Lần này, anh không dời mắt đi. Anh Hiền cảm thấy khá mới lạ, không nhìn nữa mà cúi xuống nhấp một miếng sâm banh.

Từ Á Vi cũng thấy cô, vội băng qua hai ba người và đi tới trước mặt cô: "Chị Anh Hiền, trùng hợp quá, lại gặp nhau rồi."

Anh Hiền mỉm cười đáp lại: "Đúng vậy."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Từ Á Vi: "Chị Anh Hiền, chị thích nói đùa quá đi, hôm đó lại lấy bố ra ghẹo em hà."

Anh Hiền tỏ vẻ không hiểu cô ta đang nói gì, hỏi: "Ô, vậy sao? Lúc nào ấy nhỉ?"

Từ Á Vi không tiện nói thêm gì nữa, bèn cười: "Chị Anh Hiền không nhớ thì thôi ạ, không phải chuyện gì quan trọng đâu."

Họ vừa dứt lời, Thẩm Đông Dương, đang say sưa nói chuyện với đám bạn bên cạnh, nghe vậy chợt nghiêng qua hỏi xen vào: "Chuyện gì mà không nhớ vậy?"

Từ Á Vi kể tóm tắt lại chuyện hôm đó, Thẩm Đông Dương nghe xong, chợt thích thú nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Sao anh ta lại không biết Tưởng Anh Hiền còn biết trêu người khác nữa nhỉ.

Trái lại, người trong trung tâm câu chuyện thì vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt và giọng nói cực kì điềm nhiên: "Xin lỗi, tôi thật sự không nhớ rõ lắm."

"Đông Dương, làm gì vậy, chú ý hình tượng đi, đừng ngọt ngấy đến vậy chứ, mau tới đây coi." Nhóm người bị anh ta gạt sang bên thấy anh ta mãi không quay lại, bèn gọi đùa.

Thẩm Đông Dương cất giọng đáp lại: "Sao tôi lại nghe ra mùi chua chua thế nhỉ." Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn bước qua bên kia.

Từ Á Vi tiếp tục câu được câu chăng gẫu chuyện với Tưởng Anh Hiền, chợt có người đụng trúng lưng Tưởng Anh Hiền.

Anh Hiền bỗng thấy mất trọng tâm, còn chưa kịp nhận ra chuyện gì thì Phó Thành đã nắm được cánh tay cô: "Cẩn thận." Giọng nói trầm thấp gần bên tai.

"Xin lỗi, xin lỗi, cô không sao chứ?" Người đụng vào cô là một anh chàng trẻ tuổi đang cầm ly rượu rỗng. Cậu ta lúng túng đứng ở bên, liên tục xin lỗi. Cậu ta vừa nhìn thấy nữ ca sĩ yêu thích của mình, vì quá sốt sắng muốn bước lên nói chuyện với cô ấy nên mới bất cẩn đụng phải người ta.

Anh Hiền không sao, chỉ bị vài giọt rượu bé tí bắn lên thôi. Còn trên người Phó Thành thì không tốt mấy, từ bả vai tới cánh tay loang lổ vết rượu.

Thấy người kia cuống cuồng lên, Anh Hiền xua tay: "Không sao." Anh chàng cười cảm kích rồi rảo bước tới chỗ ngôi sao nữ kia.

Phó Thành đưa khăn giấy tới, đồng thời thả tay đang đỡ tay cô ra.

"Cảm ơn." Anh Hiền cảm ơn rồi cúi đầu lau đi.

Sự tương tác giữa cả hai người trông rất bình thường, nhưng Từ Á Vi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cách đây vài ngày, cô ta chủ động hạ mình tiếp cận Phó Thành thì anh hất cô ta ra như rác rưởi. Hôm nay đổi thành một người phụ nữ khác, anh lại vội vàng anh hùng cứu mỹ nhân ư?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!