Editor: Caramel
Tối thứ sáu, nhà họ Tưởng lại mở tiệc như thường lệ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhìn qua thì thấy tâm trạng Tưởng Chấn không tệ lắm, trên mặt vẫn còn mang theo ý cười, cơm mới ăn được một nửa nhưng vẫn buông đũa xuống để dỗ đứa con út Anh Độc của mình.
Đỗ Duyệt rất vui vẻ, vui đến mức không thể giấu được.
Mẹ nhờ con trai, nghe như hơi lỗi thời, nhưng thật ra không thể xem thường câu này được.
Biết Tưởng Chấn không thích vợ của mình, nên mấy năm gần đây Tưởng Anh Kiến cũng không đưa cô ấy đến nữa. Nói không hối hận là giả, vì một người phụ nữ mà để mất sự nghiệp, anh thấy mình mất nhiều hơn được. Anh ta cũng không có nhiều vợ để yêu thương. Anh là con trai cả, từ nhỏ đến lớn cũng coi như xuất sắc. Mọi người xung quanh, kể cả Tưởng Chấn cùng ngầm thừa nhận anh chính là người nối nghiệp của Tưởng thị.
Mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, nên anh vô cùng đắc ý, nên đã quên mất bố đâu chỉ có anh ta là con, anh cũng không phải người không thể thay thế.
Chỉ là, Tưởng Anh Kiến quả thật không ngờ được, cuối cùng người đè lên đầu anh lại chính là Tưởng Anh Hiền, một người em gái nhỏ hơn anh ta tận mười tuổi.
Tưởng Chấn hỏi mấy người về chuyện học và công việc. Anh Tề cũng nhân cơ hội này nói muốn cùng mấy người bạn học hợp tác với nhau mở công ty đầu tư về điện ảnh và truyền hình, ánh mắt đầy chờ mong vừa nói vừa nhìn Anh Hiền. Nhưng Anh Hiền vẫn đang nghiêm túc gắp rau, giống như chưa nghe thấy gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tưởng Chấn cũng chỉ "ừm" một tiếng, không đáng để ông đánh giá.
Việc gì ông cũng đều ghi nhớ trong lòng, người ngoài nhìn vào cũng thấy gia đình hòa thuận, vui vẻ, vẫn y hệt trước kia.
Tới gần kết thúc bữa tiệc, đột nhiên Tưởng Chấn thở dài một hơi, "Các con có nhớ đến chủ tịch Lý của tập đoàn Trường Phong hay không? Mùa thu năm trước bị xuất huyết não công ty lại rơi vào tay hai người con trai. Lúc công ty ở trong tay ông Lý, hai đứa con cũng rất tốt, ai ngờ được ông ấy vừa mới rời đi, hai đứa nhỏ này đã ở ngay trên linh đường (*) mà ồn ào với nhau.
(*) Linh đường (): Nơi để người ta đến viếng.
"Mọi người hay nói việc xấu trong nhà không thể đưa ra ngoài sáng, hai đứa nhỏ này lại ở trước linh đường đánh nhau, sau đó còn đánh đến tòa án. Tháng trước cũng rất vất vả mới yên tĩnh được, đứa nhỏ nhất không phục thế là mang tất cả cổ phần nắm trong tay bán hết, đưa theo vợ con mình ra nước ngoài, nói cái gì mà mắt không thấy tim không đau. Mà mấy cổ đông nhỏ khác cũng thi nhau bán đi, công ty đang tốt đẹp mà bây giờ lại trở thành một đống hỗn độn như thế."
Tưởng Chấn than thở, "Ông Lý vất vả cả một đời, bán mạng để làm ra một gia sản như thế, kết quả đứa con ruột của mình lại chắp tay dâng cho người ta."
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng lại, mọi người cũng buông đũa xuống, tâm trạng cũng liên tục xoay vòng.
Ai lại chẳng biết Tưởng Chấn đang nói về gia đình nhà người khác nhưng thực ra lại đang âm thầm ám chỉ nhà của mình.
Con của ông ta có thể nói là nhiều hơn con của chủ tịch Lý kia, lại còn chẳng phải từ một mẹ sinh ra, nếu ầm ĩ sợ rằng càng khó xem hơn.
Quả nhiên, Tưởng Chấn lại thở dài một hơi, giống như vô tình nói: "Bây giờ bố cũng nghĩ, chờ sau này khi bố mất đi, Tưởng thị của chúng ta có phải cũng sẽ trở thành một miếng thịt ngon dâng đến miệng người khác."
Đỗ Duyệt nhíu mày lại, vẻ mặt đau lòng giành nói trước, "Ông Tưởng à, ông nói cái gì thế, ông mới bao nhiêu tuổi đâu, ông còn phải chờ Anh Độc của chúng ta lớn lên nữa đấy."
Lời này mang rất nhiều ý nghĩa đấy.
Cũng không phải là muốn nhìn thấy Anh Độc lớn lên, nếu như Tưởng Chấn qua đời trước khi cậu nhóc trưởng thành, thì Đỗ Duyệt và con của mình chẳng có bao nhiêu ích lợi.
Ngồi ở đây thì đều là cáo già, chỉ phân biệt lớn nhỏ thôi. Khi bà ta nói những lời này thì người ngồi ở đây liếc mắt cái cũng có thể hiểu rõ rồi.
Trong mắt Anh Thận ý tứ chế giễu cũng nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài rồi.
Anh Hiền liếc mắt nhìn cậu ấy một cái.
Ngay sau đó người thanh niên nhìn thấy thì lập tức thu hồi ánh mắt, chớp mắt nhìn cô, giống như người có vẻ mặt lạnh lùng, chế giễu khi nãy căn bản không phải cậu ấy.
Anh Hiền giả vờ nghiêm túc liếc cậu ấy một cái.
Trong đôi mắt của Anh Thận càng nhiều sự ấm áp hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!