Edit: Pimm"s
Thẩm Đông Dương biết một món Montblanc [1] là không đủ để biểu đạt lời xin lỗi, vậy nên anh ta nhanh chóng tiết lộ một tin tức cho Anh Hiền: Sang năm sẽ có hơn 8000 trạm xăng được nâng cấp và mở cửa đấu thầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
[1] Montblanc là một thương hiệu nổi tiếng với logo ngôi sao trắng của Đức, được nhiều người biết đến qua các dụng cụ viết (bút), đồng hồ và các phụ kiện.
Chuyện này không liên quan gì đến Tưởng thị mà có liên quan đến Trần Phong – bà đang làm trong ngành dầu mỏ ở Singapore. Đây là một ngành kinh doanh có thể kiếm về lợi nhuận mà không bị thua lỗ, nhưng Anh Hiền không tỏ thái độ ngay. Trần Phong đã xa quê hương nhiều năm, cũng đã nhập tịch Singapore rồi, tài nguyên trong nước không còn nhiều nữa.
Thẩm Đông Dương hiểu được suy nghĩ của cô. Vài ngày sau, anh ta lại đưa cho cô một thông tin liên lạc khác.
Anh Hiền ngầm hiểu, chủ động hẹn đối phương bàn chuyện hợp tác.
Người kia là nhị thế tổ [2] kế thừa sản nghiệp của bố, không xuất bài theo lẽ thường mà hẹn gặp mặt tại một KTV. Nghe ra được sự lưỡng lự chần chừ của Anh Hiền, người đó còn khuyên cô đừng chỉ mải mê công tác mà phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi.
[2] Nhị thế tổ () là từ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp. Editor xin phép được dùng nguyên từ này vì phía dưới có một vài đoạn Anh Hiền gọi "nhị thế tổ" như một biệt danh dành cho đối tác mà cô đi gặp.
Anh Hiền dở khóc dở cười.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chín giờ tối, Anh Hiền đúng giờ đến nơi hẹn, không ngờ rằng lại tình cờ gặp được một gương mặt quen thuộc ở cửa KTV.
Từ Á Vi chủ động tiến lên chào hỏi: "Chị Anh Hiền? Thật sự không ngờ sẽ gặp chị ở đây."
Chị Anh Hiền?
Hai người thân quen như vậy từ lúc nào chứ.
Anh Hiền bày ra một nụ cười lịch sự: "Chào cô."
Trước đây hai người cũng không quen biết nhau, nhưng Từ Á Vi nghe được chuyện mượn tài xế từ em tải nên mới đến chào hỏi. Tưởng thị tuy lớn nhưng cuối cùng rơi vào tay ai còn chưa biết được. Tưởng Anh Hiền không đáng để cô ta niềm nở nhiệt tình như thế, nhưng Thẩm Đông Dương sau lưng cô thì có.
Từ Á Vi không để bụng, tiếp tục hỏi: "Chị đến một mình sao, có muốn đi chơi chung không?"
"Cảm ơn cô, tôi có hẹn với bạn rồi." Anh Hiền lơ đãng quét mắt nhìn một vòng.
Nếu Từ Á Vi ở đây, thế chắc là anh cũng vậy.
"Vậy à, thế thì tiếc quá, lần sau nếu chị rảnh thì chúng ta đi chơi chung nha." Từ Á Vi vừa dứt lời thì Phó Thành cầm chìa khóa xe xuất hiện. Nhìn thấy bóng hình quen thuộc kia, anh liền dừng bước.
Ánh mắt của cô gái lướt qua khuôn mặt Phó Thành, như thể cô chẳng hề quen biết anh vậy.
Từ Á Vi vẫn còn đang tìm chủ đề để bắt chuyện: "Chị Anh Hiền, váy của chị đẹp ghê ý."
Anh Hiền cười cười, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, nói: "Cảm ơn cô. Tôi đi vào trước đây, có thời gian chúng ta nói chuyện." Thái độ trông như lịch sự nhưng thật ra không mặn không nhạt.
Từ Á Vi có chút không biết phải giấu mặt đi đâu, cô ta lại không dám phát cáu ra thật, chỉ có thể nói được với một nụ cười lúng túng.
Đợi đến khi bóng lưng tinh tế của người phụ nữ hoàn toàn biến mất, nụ cười của Từ Á Vi sụp xuống, cô ta khinh thường chế nhạo: "Cái rắm ấy, chẳng phải là dựa vào đàn ông sao." Nói xong bước nhanh về phía phòng của mình, không để ý đến người đàn ông phía sau chậm nửa nhịp mới đuổi theo.
Bước vào phòng rồi Anh Hiền mới phát hiện, nhị thể tổ không chỉ hẹn gặp cô mà còn hẹn một đống bạn bè đến chơi, rất chi là "kết hợp giữa nghỉ ngơi và làm việc".
Một đám người vừa ca hát vừa uống rượu, ầm ĩ đến tận nửa đêm mà vẫn không có ý muốn tan cuộc. Anh Hiền không thể tránh khỏi việc uống chút rượu, dạ dày khá khó chịu, đầu cũng ong ong. Cô chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt, tiện thể làm mình tỉnh táo lại một chút. Anh Hiền vừa mới bước vào đã nghe thấy giọng nói của Từ Á Vi truyền ra cách một cánh cửa: "Phó Thành!
Buông ra!"
Anh Hiền tắt vòi nước, lẳng lặng lắng nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!