Chương 2: (Vô Đề)

Hai tháng sau, Anh Hiền đang tăng ca ở văn phòng, bất thình lình nhận được cuộc gọi của Anh Tề.

"Chị! Chị nhất định phải cứu em, chuyện này mà để bố biết là em tiêu đời." Giọng nói cậu ta hoảng loạn, nói năng cũng lung tung lộn xộn.

Mẹ của hai người cùng là Trần Phong, là chị em ruột thịt thật sự với nhau nhưng lại không thân thiết là mấy, nếu không đi đến bước đường cùng, cậu ta cũng sẽ không đến bước này cầu cứu cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Sao thế?"

Anh Tề ấp a ấp úng: "Nói trong điện thoại không thuận tiện."

"Em ở đâu?"

"Ở nhà, em ở nhà."

"Ừ."

Anh Tề đã sớm ngồi trong phòng của cô chờ đợi, khoảnh khắc nhìn thấy cô suýt chút bật khóc.

Cách đó không lâu, trong một buổi tụ họp cậu ta quen biết một gã công tử tên là Lục Hiên. Lục Hiên nói thẳng ra thích chiếc xe của cậu ta, vừa đúng lúc Anh Tề cũng muốn kết nối quan hệ với anh ta, bèn hào phóng đưa xe cho anh ta mượn chạy. Danh nghĩa là cho mượn, trên thực tế là tặng. Nhà họ Lục tham gia chính trường, không tiện quá phách lối, xe vẫn đứng tên Anh Tề lại càng hay.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ai ngờ thế mà xảy ra chuyện.

Vào ngay trong đêm, Lục Hiên say rượu đua xe, va chạm vào hàng rào bảo vệ, người được đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Thảm nhất là trên xe còn có một cô gái không thắt dây an toàn, lúc gặp nạn trực tiếp đụng vỡ kính xe văng ra ngoài. Xe sang gặp tai nạn, cô gái bay ra ngoài lại quần áo xốc xếch, hình ảnh hiện trường nhanh chóng bị người ta đưa lên mạng.

Vẻn vẹn một tiếng đồng hồ đã bị chuyển tiếp không ít, chờ đến khi trời sáng ắt sẽ lên hot search. Trong ảnh nhìn rõ mồn một được chữ số trên biển số xe, sớm muộn gì cũng tra ra được tên tuổi Anh Tề.

Anh Hiền biết con người của Lục Hiên, mẹ của anh ta là bà bé nhà họ Lục nổi tiếng trong thành phố, làm tình nhân của người ta làm suốt hơn hai mươi năm vững chãi không đổ, thậm chí ngày tết cũng có thể dẫn theo con trai tìm ông nội lấy bao lì xì.

Thấy cô mãi ấp úng không nói chuyện, Tưởng Anh Tề ngồi không yên nổi, bám víu cánh tay cô khóc lóc kể lể: "Chị ơi, chúng ta là chị em ruột thịt, mẹ đã đến Singapore tránh né ồn ào, vứt bỏ hai chúng ta không quan tâm không hỏi han, xưa nay bố cũng không thích em. Chị, em chỉ còn mỗi một người thân là chị."

Anh Hiền nhìn cậu ta rồi hỏi: "Em muốn chị cứu em kiểu gì?"

"Tìm anh rể xóa đi mấy tấm hình trên mạng là được, chỉ cần đừng kéo ra nhà họ Lục, đừng kéo ra em."

Thì ra cậu ta đã sớm suy nghĩ xong cả rồi.

Anh Hiền không lên tiếng, phóng ra ánh mắt nhàn nhạt kia, giống hệt như đổ chậu nước lên mặt cậu ta.

Anh Tề không cam tâm, suýt chút to tiếng "Em biết từ đó tới nay chị chưa từng xem em như em trai ruột", nhưng hiện tại ngoài Thẩm Đông Dương ra thì có ai có năng lực giải quyết vấn đề này, cậu ta không còn cách nào khác là nhẫn nhịn tiếp tục cầu xin cô.

Cuối cùng Anh Hiền cũng gọi điện thoại cho Thẩm Đông Dương.

Thẩm Đông Dương không nói gì nhiều, lưỡng lự hai giây rồi đồng ý.

Sau hai giờ đồng hồ, trời dần hửng sáng, rốt cuộc Thẩm Đông Dương gửi đến tin nhắn: "Yên tâm."

Anh Tề sốt ruột hơn cô, nghe thấy âm thanh điện thoại, lập tức tiến lại gần nhìn xem. Sau khi xem rõ nội dung, thở phào một hơi thật dài, khóe miệng không kìm chế được mà nhếch lên.

Nhìn dáng vẻ này của cậu ta, Anh Hiền lạnh lùng khô khốc lên tiếng: "Cô gái kia em tính sao đây?"

Cậu ta sững sờ, hỏi ngược lại cô: "Ai?" Nghiễm nhiên quên béng đi người kia.

Anh Hiền cực kỳ thất vọng, tạm dừng một chút, nói: "Sau này đừng qua lại với Lục Hiên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!