Chương 19: (Vô Đề)

Edit: Pimm"s

Sáng sớm, Anh Hiền lười biếng không muốn mở mắt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Buông thả cũng giống như bắn cung, không thể nào quay đầu lại. Ban đầu chỉ là để giải tỏa niềm hứng thú ti tiện nhất, sau đó lại biến thành tự mình ra trận. Giờ thì ngon rồi, lại phải rời giường.

Năm giác quan dần dần khôi phục lại, cô cảm nhận được có thứ gì đó đang ấn vào mông mình từ phía sau.

Một thứ gì đó cưng cứng.

Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền như cũ, nhưng khóe miệng lại cong lên.

Anh Hiền vờ như không biết, nằm yên không nhúc nhích giả vờ ngủ say, mà cánh tay đang vắt ngang qua bụng cô thì cũng không động đậy.

Quả là biết chịu đựng.

Rõ ràng nó lớn hơn rồi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cuối cùng vẫn là Anh Hiền xoay người trước, một tay vuốt ve bụng dưới của Phó Thành, lẩm bẩm nói: "Cứng rồi đây này." Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trượt xuống phía dưới, khẽ quấn lấy gậy thịt to dài, như có như không mà cọ xát.

Hai người trần truồng ôm nhau dưới tấm chăn mỏng bọn họ đắp cùng, rõ ràng là khoảnh khắc gợi dục nhất, nhưng lại lộ ra vài phần ấm áp nhờ ánh nắng ban mai mờ ảo.

Phó Thành khép mắt lại, chần chừ không biết mình nên có phản ứng gì mới tốt.

Anh còn gì để nói chứ.

Cái vuốt ve của cô dần dần thay đổi, ngón tay siết càng chặt hơn, xoa mạnh hơn trước. Mồ hôi trong lòng bàn tay biến thành chất bôi trơn, giúp cô ve vuốt dễ dàng hơn.

"Đừng nhúc nhích." Phó Thành khàn giọng nói.

Không nói còn ổn, anh vừa nói lời này xong, ngược lại cô càng di chuyển nhanh hơn, sử dụng cả hai tay, một tay tuốt cây gậy, tay còn lại nắm chặt túi cầu khiêu khích: "Sướng không?"

Phó Thành vô cùng bực bội. Anh xoay người đè cô xuống, giữ chặt lấy hai bàn tay không chịu yên phận cố định trên đỉnh đầu cô.

Anh Hiền đã từng thấy được sức mạnh của anh rồi, cô cũng không tính giãy dụa.

Thành thật mà nói, anh đã làm mới nhận thức của cô về sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ. Nếu muốn, anh có thể bóp chết cô rất dễ dàng.

Làm sao để một người sở hữu sức mạnh tuyệt đối kiểm soát bản thân mình không ra tay chà đạp kẻ yếu?

Liệu có một ngày nào đó anh sẽ tức giận đến mức không kìm được mà bóp cổ cô hay không?

Anh Hiền khẽ nhướng mày, đổi sang dùng chân đạp anh.

Phó Thành sững người trong giây lát, sau đó bật dậy như bị điện giật, bàn tay giữ chặt lấy mắt cá chân cô.

Ánh sáng dịu nhẹ phủ lên làn da cô một tầng sáng màu vàng nhạt, thế nên thoạt nhìn cô trông mềm mại hơn rất nhiều, vết đỏ trên mu bàn chân kia cũng càng chói mắt.

Anh Hiền nhíu mày hừ khẽ: "Chắc chắn là bị xước do hôm qua anh đẩy tôi."

Cô nói bừa.

Anh Hiền căn bản còn không nhớ rõ vết xước này là ở đâu ra, tám chín phần là lúc đi dạo quanh khu dân cư bị quẹt. Vết xước nông, hơi xước da. Nếu không phải hôm nay nhìn thấy nó, cô cũng không có cảm giác đau.

Thấy anh cắn chặt môi, dường như vô cùng nghiêm túc, Anh Hiền được một tấc lại muốn tiến một thước, giơ chân đến sát bên miệng anh: "Anh giúp tôi liếm đi." Vì vừa mới tỉnh giấc nên giọng cô vẫn còn chút khàn khàn: "Không phải nói nước bọt có thể sát trùng à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!