Chương 17: (Vô Đề)

Editor: Gluhwein

Anh đã từng đẩy cô rất nhiều lần, nhưng lần này là lần lạnh lùng nhất cũng thô lỗ nhất.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền lảo đảo lùi lại, ngã quỵ xuống đất, nếu không có ghế sofa đệm lưng thì không biết sẽ chật vật đến mức nào. Mặc dù như thế nhưng cơn đau khi cổ tay đập vào ghế sofa cũng đủ để khiến cô hét lên: "Á!"

Ghế sofa bị cô đụng cho chệch đi, phần chân ghế quẹt xuống nền nhà, phát ra tiếng vang bén nhọn chói tai.

Anh Hiền xoa cổ tay, khóe mắt ươn ướt, nhìn về phía người đàn ông với vẻ mặt tràn ngập lạnh lẽo, nổi giận mắng: "Phó Thành, anh nổi điên cái gì thế?!" Bởi vì đau đớn, giọng cô hơi hơi run rẩy, nghe mà thấy vừa yếu ớt lại vừa tủi thân.

Một tiếng này đánh thức một chút lý trí của anh. Phó Thành liếc nhìn cô từ trên xuống, trong lòng đang giằng co.

Anh biết mình ra tay quá mạnh, nhưng mà… là cô tới trêu chọc anh, là cô dồn anh đến bước đường này, là cô ——

Nhưng suy cho cùng, chuẩn mực đạo đức sâu trong xương tủy khiến anh không thể nào chấp nhận được việc mình sẽ đánh phụ nữ, vì thế, khi cô thở hổn hển nói "Giúp tôi một chút", cho dù có giận, anh cũng vẫn tiến về phía trước rồi bế người lên.

Anh Hiền thuận thế ngồi lên đùi anh, trên mặt có oan ức, có mông lung, cũng có tức giận: "Anh lại giận cái gì vậy, ra tay mạnh như thế." Không nhận được câu trả lời, cô dứt khoát quay đầu lại lườm anh: "Nói chuyện đi."

Cô rất ít khi lộ ra vẻ mặt này, đa số thời điểm, cô là thành thục, là thong thả ung dung. Nhưng hiện tại, cô cau mày, trên hàng mi cong vút lên còn đọng một giọt nước. Đôi mắt phượng xếch lên tràn ngập tức giận, nhưng bởi vì vành mắt ầng ậc nước nên tức giận cũng không hề đáng sợ như vậy nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Thành nhìn xuống, hai tay dè dặt cầm lấy cổ tay bị thương của cô, xoay một vòng từ trước ra sau, rồi lại xoay một vòng từ sau tới trước, vừa xoay vừa hỏi: "Đau không?"

"Đau." "Đau." Anh Hiền chẳng cần nghĩ ngợi gì đã nói liên tục hai lần đau.

Phó Thành đã từng gặp cũng đã từng cấp cứu xử lý qua rất nhiều trường hợp trật khớp, gãy xương, vừa sờ anh đã biết là không bị thương đến gân cốt.

Cô vẫn còn đang nổi giận, lại hỏi một lần nữa: "Anh nói chuyện đi, sao tự nhiên lại đẩy tôi?"

Phó Thành cảm thấy vô cùng bực bội, không muốn nói ra nguyên nhân tại sao mình lại nổi giận. Vì thế, anh chỉ có thể bị cô dồn ép gắt gao ở thung lũng của các chuẩn mực đạo đức.

Im lặng một hồi lâu, anh mới mở miệng nói: "Tôi đi mua miếng dán giảm đau."

Cô lại cố tình ngồi càng vững hơn, mông ép chặt lên đùi anh, khiến anh không thể động đậy. "Tôi không cần miếng dán giảm đau."

Giữa mày của Phó Thành căng chặt, anh mơ hồ đoán được điều gì đó.

Quả nhiên, cô khẽ nhướng chân mày lên, trực tiếp đưa cổ tay đến bên môi anh, nói với vẻ tựa như dụ dỗ cũng tựa như uy hiếp: "Anh thổi giúp tôi một chút đi."

Không phải là yêu cầu quá đáng gì.

Phó Thành ngước mắt lên liếc cô một cái, khẽ thổi một hơi.

"Qua loa lấy lệ." Cô soi mói, vẻ mặt hung ác, nhưng khóe miệng lại cong lên: "Thổi cho nghiêm túc vào."

Anh lại thổi mấy cái nữa, nhưng cô vẫn không hài lòng, cứ dứ cổ tay lên môi anh, gợn sóng quyến rũ nổi lên trong mắt cô: "Lại liếm giúp tôi đi."

Phó Thành nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

Lúc cô tỉnh táo còn chẳng sợ, chứ nói gì lúc có cồn trợ hứng như bây giờ. Đã có vết xe đổ lúc trước, Anh Hiền đổi ý, cô chuyển sang cách uy hiếp khác. Cô hôn lên môi anh, giọng nói du dương: "Phó Thành, tôi muốn anh liếm cho tôi."

Ánh mắt của Phó Thành tối sầm lại, hình ảnh không nên có lóe lên trong đầu anh: Cô trần như nhộng đứng dưới vòi hoa sen, nước nóng tích tụ thành hai dòng suốt nhỏ ở nhũ hoa của cô, cọ rửa qua bụng nhỏ, rốn của cô, cuối cùng rơi xuống mặt anh. Cô dùng ngón tay vạch môi dưới non mềm của mình ra, nói với anh: "Cho anh ăn đấy."

Nói là ăn, nhưng thật ra là liếm. Anh dùng đầu lưỡi liếm toàn bộ "cô bé" của cô hết lần này tới lần khác.

Càng không muốn nhớ tới, hình ảnh kia lại càng rõ ràng hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!