Editor: Pepsi
Anh Hiền ngủ một giấc đến bảy giờ, hiếm khi cô thức giấc trễ như hôm nay. Chống người dậy, cô mới phát hiện mình đang gối lên cánh tay của Phó Thành, trên mình còn có thêm một chiếc T
-shirt xa lạ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vừa quay lại, cô đối diện với đôi đồng tử màu sáng, ánh mắt anh khá tỉnh táo, hiển nhiên anh đã thức được một lúc.
Anh Hiền bước xuống giường, chân vừa chạm đất thì cảm giác nhức mỏi giữa hai chân nhanh chóng lan toả, xót đến mức suýt nữa cô đã ngã ngồi xuống giường.
Cô cố gượng bước chân vào phòng vệ sinh tìm quần áo, áo sơ mi và váy đều ở đây, chỉ thiếu mỗi quần lót, có lẽ nó đã rơi trên xe rồi. Trải qua một đêm, váy trông càng thê thảm hơn, nhưng cô nhận ra mình không có sự lựa chọn nào khác, buộc lòng phải mặc lại bộ quần áo đã nhuốm đầy dấu vết tình dục đó vào lại.
Phó Thành đã chỉnh trang lại ổn thoả nhanh hơn cô, im lặng như thể không hề tồn tại, mãi đến khi anh nghe cô nói: "Tôi đi đây."
Anh đề nghị: "Tôi đưa cô đi."
Anh Hiền từ chối: "Không cần, cảm ơn." Ban đêm là ban đêm, còn ban ngày là ban ngày, cô phân chia rất rõ ràng.
Trước khi chia tay, Anh Hiền bỗng đến gần, đôi môi ma sát cằm anh: "Thứ bảy tuần sau?" Cô chỉ cho anh hai giây đồng hồ, chưa nhận được câu trả lời đã mỉm cười rời đi.
Đến khi cô biến mất giữa thang máy, Phó Thành mới giơ tay lên khẽ chạm vào chỗ vừa bị cô cọ xát.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Anh Hiền về nhà rồi lại tắm rửa thay quần áo. Nhìn trái nhìn phải, cô cảm thấy có gì đó không đúng, cuối cùng mới đi tìm một thỏi son đỏ không thường dùng để che giấu đi.
Cuối tuần công ty không đông người lắm nên cô mới dám xuất hiện với đôi môi sưng đỏ. Văn phòng của cô ở tầng mười tám, vừa bước ra khỏi thang máy, Kha Nhụy lập tức chạy chậm tới rồi nói nhỏ: "Sếp, có người tìm." Cô ấy dừng mắt trên môi Anh Hiền một chốc, mới dời đi.
"Hôm nay có lịch à?" Sao cô không nhớ rõ.
Kha Nhụy lắc đầu: "Không phải ạ, chỉ mới đến thôi, em nói thế nào người đó cũng không chịu đi, nhất định phải đợi chị tới. Em sợ bị người ta chụp được nên mới bảo cô ấy lên lầu đợi, đang ở phòng họp nhỏ đấy ạ."
Bị người ta chụp được?
Anh Hiền hỏi: "Ai vậy?"
"Chu Hiểu Tinh." Biết sếp mình thường ít xem tivi, Kha Nhụy bèn giải thích: "Á hậu ba của Miss Hồng Kông năm ngoài, một người mới trong giới nghệ thuật."
Chu Hiểu Tinh. Anh Hiền lẩm bẩm hai lần, nhanh chóng nhớ ra cái tên này, "ừ" đáp lại: "Chị biết rồi, em đi làm việc của mình đi."
Trong phòng họp nhỏ, một cô gái trẻ tuổi đeo kính râm ngoại cỡ đang ngồi thẳng lưng, sau khi nhìn thấy Anh Hiền, cô ta không lập tức mở lời, mà đợi một hồi mới từ từ tháo kính râm xuống và mỉm cười chào hỏi: "Cô Tưởng, chào cô. Tôi là Chu Hiểu Tinh, mạn phép quấy rầy."
Anh Hiền lướt qua băng vải trên cổ tay cô ta rồi thôi không nhìn tiếp. Cô hỏi bằng giọng điệu lễ phép và lạnh nhạt: "Không đâu, cô Chu. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?"
Phản ứng của cô không giống với phỏng đoán của Chu Hiểu Tinh. Chu Hiểu Tinh hơi sửng sốt, cẩn thận quan sát cô hồi lâu rồi mới cười một cách khổ sở: "Cô Tưởng, cô biết chuyện giữa tôi và Đông Dương rồi phải không?"
Anh Hiền gật đầu: "Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cô Chu, người cô nên đi tìm là Thẩm Đông Dương."
Cô gọn gàng chọc thủng lớp cửa sổ khiến Chu Hiểu Tinh phải mở to mắt. Giây lát sau, nước mắt cô ta rơi lã chã: "Tôi xin lỗi, cô Tưởng, tôi biết tôi không nên tới làm phiền cô, nhưng mà, tôi thật lòng yêu Đông Dương, tôi cực kì yêu anh ấy, tôi không thể không có anh ấy. Cô có thể, có thể nhường anh ấy cho tôi được không? Tôi cầu xin cô, xin cô hãy tác thành cho chúng tôi."
Cô ta gầy đi và tiều tụy hơn nhiều. Anh Hiền hầu như không tài nào liên tưởng cô ta với cô gái rạng rỡ đeo dây chuyền lam ngọc bích trên báo chí kia. Tự sát có thể là đóng kịch, nước mắt cũng có thể là diễn xuất, nhưng tiều tụy thì rất khó làm giả.
Anh Hiền hỏi: "Thẩm Đông Dương có biết cô đến tìm tôi không?"
Chu Hiểu Tinh lập tức hốt hoảng: "Cô Tưởng, cô đừng nói cho anh ấy biết, đừng nói với anh ấy được không?"
Anh Hiền ngẫm nghĩ rồi hỏi tiếp: "Người đại diện của cô biết không?" Suy cho cùng, cô ta là nhân vật của công chúng, chạy đến tìm "chính cung" ngả bài thế này quả là quá xúc động rồi.
Chu Hiểu Tinh không trả lời câu hỏi của cô, mà nghẹn ngào cầu khẩn: "Cô Tưởng, tôi biết cô đã đính hôn với Đông Dương. Nhưng anh ấy hoàn toàn không yêu cô mà! Anh ấy chưa từng yêu cô. Nếu anh ấy yêu cô thì sao sẽ ở bên tôi lâu đến vậy. Tôi không hiểu, cô đã giàu có vậy rồi, thế tại sao còn phải chung sống với một người đàn ông không yêu mình chứ? Cô tác thành cho chúng tôi được không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!