Chương 13: (Vô Đề)

Trans: Cam Đá

Phó Thành lái xe đến tiệm thuốc gần căn hộ của mình, anh biết chỗ đó bán hai mươi bốn giờ, lúc trước đi ngang đường đã nhìn thấy thông báo dán trên cửa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi xe dừng lại, Anh Hiền muốn tháo dây an toàn bước xuống xe thì bị anh giữ cánh tay lại.

"Làm gì thế?" Anh hỏi.

Anh Hiền khó hiểu, "Mua thuốc."

"Không được." Anh không nhận ra giữa hàng chân mày mình đã cau lại thành hình chữ xuyên (), nói như đinh đóng cột, "Tôi đi, cô ở trên xe ngồi đợi."

Anh Hiền liếc mắt nhìn anh thoáng qua một cái, ánh mắt lóe sáng, "Anh xác định muốn như thế này mà xuống xe? Trong tiệm thuốc đèn cũng khá là sáng."

Toàn bộ phần dây kéo dưới quần anh là một vệt nước, còn có mấy chỗ loang lổ đã khô ráo, người tinh mắt nhìn một cái là biết ngay chuyện gì xảy ra.

Còn cô thì ngược lại, ngoại trừ váy hơi nhăn, áo sơ mi lệch chút xíu, những cái khác cũng xem như bình thường. Mặc dù không mặc đồ lót, nhưng cô không nói thì sẽ không ai biết.

Phó Thành cúi đầu nhìn xuống quần, hiểu rõ ý của cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền: "Hãy cứ để tôi đi đi, váy có lôi kéo gì cũng không nhìn ra." Nói xong lại muốn xuống xe.

Không ngờ anh vô cùng cố chấp, túm cô đưa về chỗ ngồi, thật sự bước xuống xe.

Cô cảm thấy không thể nhìn ra, nhưng môi cô sưng đỏ, mái tóc dài lộn xộn, cộng thêm dáng vẻ chiếc váy nhăn nhăn nhúm nhúm, sao có thể không nhìn ra kia chứ.

Bước được hai bước, nghĩ đến gì đó, quay trở lại gõ cửa xe của cô.

Anh Hiền ấn hạ kính xe, nghe thấy anh nói: "Cô... muốn nhãn hiệu nào?"

Thật sự cho rằng ngày nào cô cũng uống thứ này luôn kìa?

Cô chả thèm giải thích, chỉ nói: "Nào cũng được."

Phó Thành không hỏi thêm nữa, xoay người đi vào tiệm thuốc.

Đêm hôm khuya khoắt một người đàn ông vóc dáng cao lớn mua thuốc tránh thai khẩn cấp, thu ngân không kìm chế được nhìn thêm vài lần, đương nhiên phát hiện ra dấu vết ở vùng riêng tư của anh.

Thu ngân là một người từng trải hơn bốn mươi tuổi, còn có cái gì không biết chứ. Bình thường phần lớn người đến mua thuốc đều là cô gái trẻ, hôm nay nhìn thấy đàn ông, biết rõ là không nên nhưng vẫn dong dài một câu: "Loại thuốc này không thể uống nhiều, không tốt cho sức khỏe có biết chưa?"

Phó Thành thoáng chốc trầm mặc, trái cổ hơi cuộn lên xuống.

Quay về xe, anh đưa thuốc cho Anh Hiền. Cô chỉ nhìn anh, hỏi, "Nước đâu?"

Anh ngẩn người, sau đó lên tiếng: "Tôi đi mua."

Anh Hiền kéo cánh tay anh giữ lại, "Thôi khỏi." Kể từ lúc ban nãy, thu ngân trong tiệm thuốc đã liên tục nhìn chăm chú phía bên này, cô không muốn để người ta xem kịch miễn phí nữa, vì vậy nói, "Đến nhà anh đi."

Cô kiểm tra qua tư liệu của anh, biết được căn hộ của anh ở gần đây. Bên dưới ướt át nhớp nháp khó chịu, cô chỉ muốn cấp tóc tắm rửa sạch sẽ.

Phó Thành không nói gì, lại khởi động xe một lần nữa.

Nơi anh sống không tệ, ít nhất có bãi đậu xe và thang máy, tốt hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của Anh Hiền.

Cô cười bản thân đương nhiên cho rằng anh rất nghèo. Tuy nói bộ đội đặc chủng không thể đại phú đại quý, nhưng thu nhập cũng coi như tạm ổn, vả lại anh còn làm vệ sĩ riêng một năm trời, nếu như không xảy ra chuyện của Phó Chi, có lẽ rất là khá giả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!