Editor: Matcha Latte
Không cần anh động thủ, Anh Hiền đã tự nâng mông lên, từ từ rút gậy thịt đang cắm trong huyệt nhỏ ra. Dù đã bắn ra nhưng vật nam tính ấy vẫn chưa hoàn toàn mềm hẳn xuống. Trong quá trình rút ra, quy đầu ma sát vào thành thịt liền có dấu hiệu sống lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh Hiền nghĩ thầm, gậy thịt dài như thế, vậy mà hết lần này đến lần khác đều có thể nhẫn hơn bất cứ ai, chắc chắn là một tên cuồng bị ngược.
Một lượng lớn hỗn hợp tinh dịch và dâm dịch tiết ra, chảy dọc theo bắp đùi cô, một dòng suối nhỏ tưới thẳng lên bãi cỏ của anh, mùi vị tình ái nồng đậm tức khắc lan tràn khắp cả xe.
Anh Hiền kéo váy xuống che phủ bờ mông, ngồi trở lại ghế phụ. Biết Anh Tề có nghiện thuốc lá, cô liền mở hộp đựng đồ ra lục lọi một hồi, quả nhiên tìm được một gói thuốc lá và một chiếc bật lửa.
Cô châm cho mình một điếu, khẽ hút một hơi, mở cửa sổ xe, phun khói thuốc lên bầu trời đêm đen kịt, không khỏi ho nhẹ một tiếng. Cô không hút thuốc quá lâu rồi, đường hô hấp đã không quen với loại kích thích này.
Tưởng Chấn thích loại "con gái trông giống con gái", cho nên sau khi về nước cô liền nghỉ việc. Tưởng Chấn không chỉ trọng nam khinh nữ mà còn có tiêu chuẩn kép quang minh chính đại. Có điều thế thì sao? Ai bảo cô có mưu đồ, đã muốn thì phải chịu đựng.
Anh Hiền quay đầu lại, đưa gói thuốc lá tới, hỏi: "Anh hút không?"
Anh phức tạp nhìn cô một cái: "Không hút."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô nhạy bén nhận ra điều gì đấy, cười hỏi: "Anh không thích phụ nữ hút thuốc?"
Phó Thành im lặng.
Đúng là anh không thích, bất luận là đàn ông hay phụ nữ đều không thích. Ban đầu trong quân đội không được hút thuốc, sau khi xuất ngũ vẫn duy trì thói quen này. Anh không thích trên người mình dính bất cứ mùi gì.
Anh Hiền hiểu: "Xin lỗi, bắt anh phải hút thuốc thụ động rồi." Tuy nói vậy nhưng cô không dập điếu thuốc đi mà chỉ đưa tay đang kẹp điếu thuốc ra ngoài cửa sổ. Màn đêm khiến ngón tay cô trắng bệch đến lạ thường, gần như thành một đoạn điếu thuốc nối dài, ngọn lửa màu cam đỏ phảng phất đang bùng cháy trên tay cô.
Cô cư xử luôn theo một phương diện rất kỳ quái.
Phó Thành mím môi nói: "Không sao."
Anh Hiền hoàn toàn không có ý định đáp lại, nghe anh nói ra còn có đôi chút kinh ngạc.
Thực ra cô không hút nhiều, đa số là chỉ gác tay lên mép cửa sổ xe để mặc điếu thuốc tự cháy. Khí lạnh ban đêm cuốn theo mùi thuốc lá nhàn nhạt chui vào xoang mũi Phó Thành, anh cũng không chán ghét.
Người ta nói rằng âm đạo là lối đi thông đến trái tim của phụ nữ, Anh Hiền từ chối cho ý kiến với cái này. Nhưng cô thừa nhận, sau khi quan hệ, cô có chút mong muốn được tán gẫu với Phó Thành, ít nhất là trong khoảng thời gian điếu thuốc này.
"Tại sao phải làm vệ sĩ?" Cô quay đầu nhìn anh, bất chợt mở miệng nói: "Anh trông không giống người biết làm vệ sĩ."
Hồi lâu, ngay lúc cô nghĩ anh sẽ không trả lời thì anh lại nói: "Bởi vì muốn mua một căn nhà ở Kinh Châu."
Mua nhà?
Anh Hiền yên lặng, không nghĩ tới sẽ là đáp án này. Quả thực, tiền lương quân đội chắc chắn ít hơn làm vệ sĩ cho Từ A Vi, có điều... trông anh không giống một người rất cố chấp với vật chất. Cô suy nghĩ một chút, thuận miệng hỏi: "Vì em gái anh?"
Phó Thành không trả lời.
Hai năm trước, anh đang chấp hành nhiệm vụ ở Nam Phi thì nhận được tin Phó Chi bỏ học đi làm người mẫu. Anh cố ý xin nghỉ để gọi điện thoại vệ tinh về hỏi rõ lý do, lúc đầu Phó Chi không chịu nói, sau bị anh ép cuối cùng mới khóc nức nở trong điện thoại: "Lúc anh ở ngoài làm anh hùng có nghĩ đến em hay không? Anh chết rồi thì em phải làm sao đây? Em không muốn đợi ở cái thị trấn này cả đời, em cần rất, rất nhiều tiền! Tiền đó! Anh có hiểu không?
Anh không hiểu đâu, em biết anh cao thượng, anh vĩ đại, nhưng cao thượng thì không mua được nhà! Anh không cần nói gì cả, em đã ký hợp đồng với công ty rồi, anh cứ chờ xem đi, em sẽ tự dựa vào bản thân sống tiếp ở Kinh Châu."
Anh cầm ống nghe chỉ còn âm báo bận, thật lâu sau mới buông xuống.
Sau khi hết thời hạn đi lính, anh lựa chọn xuất ngũ. Quan chỉ huy rất khó hiểu, tìm anh nói chuyện riêng, làm công tác tư tưởng rất lâu, cuối cùng còn nói dựa vào lý lịch của anh, sau này rất có hy vọng trở thành trung tá trẻ nhất trong đội ngũ. Nhưng ý anh đã quyết, ngoại trừ xin lỗi ra thì không còn lời nào để nói.
Anh tự cho là mình đã làm đúng, lại chưa từng cân nhắc xem Phó Chi thực sự cần gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!