Chương 10: (Vô Đề)

Phó Thành theo cô đi vào hầm giữ xe, hai người không ai nói chuyện với ai cả.

Anh Hiền tìm được chiếc Porsche màu lam của Anh Tề, giơ tay lên, đưa chìa khóa cho anh, "Anh lái xe đi." Cô chỉ lấy mỗi chìa khóa xe của Anh Tề còn những đồ khác trả lại cho Trần Giai Nghiệp, cũng dặn cậu chuyển lời lại cho Anh Tề nói khi nào tỉnh rượu thì đến tìm cô.

Phó Thành nắm chặt lấy chìa khóa, kéo cửa xe ra. Chạy xe ra khỏi bãi xe, cô ngồi ở ghế lái phụ một tay chống đầu, nghiêng mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vẫn không có ý muốn nói chuyện. Anh lại không thể không hỏi: "Đi đâu?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Không ngờ đến cô lại nói: "Cảnh Sơn." Đó là nơi lái thử xe của Anh Tề, đêm nay cô cũng muốn xem thử xe.

Cảnh Sơn ở vùng ngoại ô, đi đến đó ít nhất cũng một tiếng, chân cô lại mang giày cao gót đương nhiên sẽ không phải leo núi.

Hay nói đây lại là trò chơi mới của cô.

Phó Thành nắm chặt tay lái, khi đèn xanh bật lên thì dùng sức giẫm vào chân ga.

Càng chạy càng nhanh, càng chạy càng lệch, một đường chạy thẳng lên núi không người, mãi đến khi phía trước xuất hiện một biển chỉ dẫn cấm vào. Xe tắt máy, xung quanh không có chút tiếng vang nào, chỉ còn ánh trăng không tiếng động ồn ào náo động.

Trong bóng đêm, cô đột nhiên xoay người cưỡi lên trên người anh, mông thịt no đủ dán sát vào vị trí giữa chân của anh, như thể tư thế này được thiết kế riêng dành cho anh, vô cùng kín đáo.

Phó Thành muốn đẩy cô ra, nhưng tay vừa mới chạm vào eo của cô thì hai cái đùi càng dùng sức ép chặt hơn, kẹp chặt lấy người anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh Hiền vuốt ve mặt anh, nhẹ giọng nói: "Đừng nhúc nhích."

Dứt lời, cô nâng mông lên, váy cũng được vén lên đến eo, hai tay cô cởi quần lót ra. Cô đá giày cao gót sang một bên, hai cái đùi xê dịch trên người anh, sau đó ngón tay móc một mảnh vải ren nho nhỏ, sau khi lắc lắc hai lần trước mặt anh thì quấn lên cổ tay anh, cột hai tay anh vào nhau.

Anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cô muốn chơi đến khi nào."

Vừa nãy ở quán bar, anh thấy.

Cô và người thiếu niên trẻ tuổi vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thì thầm to nhỏ. Cô nhìn thiếu niên kia cười quyến rũ, quấn lấy cậu ta, và cậu ta đi theo sau cô như một con chó nhỏ.

Trong khoảnh khắc đó, cuối cùng Phó Thành cũng hiểu được, cô vì sao sẽ như thế đối với anh.

Bởi vì cô không xem anh là người, anh chính là món đồ chơi để thỏa mãn những hứng thú xấu xa của cô, là một trong những món đồ chơi.

Nói vậy trong mắt người khác, anh cũng chẳng khác gì con chó.

Một con chó đực động dục.

Mỗi khi anh nghĩ đến tôn nghiêm của mình đã bị giẫm đạp lên, cô luôn có biện pháp khiến cho anh cảm nhận được càng nhiều sự phẫn nộ hơn.

Anh Hiền nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, đầu lưỡi ẩm ướt liếm quanh khóe môi, giọng nói càng nhẹ nhàng hơn khi nãy: "Chơi đến khi tôi cảm thấy chơi đủ, đừng nhúc nhích."

Buộc chặt quần lót, cô lần nữa ngồi trở lại trên người anh, cúi xuống liếm khóe môi của anh.

Phó Thành lập tức quay đầu đi, tránh né môi của cô. Anh Hiền không quan tâm, lưỡi cô cũng từ từ lướt xuống phía dưới, ngậm lấy yết hầu anh liếm nhẹ.

Tiếng hít thở dâm đãng, âm thanh nuốt xuống vô cùng mờ ám được phóng đại lên, đồng thời cũng khiêu khích dây thần kinh của hai người.

Bánh lái ở phía sau lưng Anh Hiền, cô xoay cơ thế, thử tìm một tư thế thoải mái nhất. Huyệt nhỏ trần trụi cọ xát lên quần lót của người đàn ông, nhanh chóng co rút làm nước chảy ra. Chất lỏng dinh dính, ẩm ướt dính lên quần lót của Phó Thành, đánh thức thứ đồ dưới lớp vải dệt.

Phó Thành nhắm mắt lại, giấu đi sự đau khổ và giãy dụa, "Đi xuống."

Anh Hiền cắn lấy yết hầu anh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, con mắt lóe lên ý cười kỳ lạ: "Anh làm tôi?" Nói xong, chân kẹp càng lợi hại hơn.

Hai tay Phó Thành nắm chặt, lồng ngực run lên: "Tôi nói cô đi xuống."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!