Trương quý phi vốn hùng hổ muốn tới để gây chuyện, kết quả lại bị nàng quấy nhiễu như vậy, trực tiếp đỏ mặt quay đi, bộ dạng này nhìn thế nào cũng thấy không bình thường, sau khi nàng ta trở về vị trí của mình, Lục Thược liền thấp giọng hỏi: "Cô mẫu làm sao vậy, điện hạ ức hiếp ngài sao?"
".... Không có." Trương quý phi nhìn Quý Thính một cách kì quái.
Quý Thính bị nàng ấy nhìn như thế, suýt nữa không nhịn được mà phụt cười, vội vàng cúi đầu uống rượu mới che giấu đi được biểu cảm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ánh mắt các phi tần quét tới quét lui hai người, bọn họ đều nghi hoặc vì sao hôm nay trưởng công chúa lại không giáo huấn Trương quý phi, trong lòng các nàng đều có chút nghi ngờ, Quý Văn thấy vậy trực tiếp hỏi: "Hoàng tỷ hôm nay so với ngày thường rất khác nha."
"Tâm tình không được tốt nên làm gì cũng không có tâm trạng." Quý Thính lười biếng nói, coi như là giải thích một chút.
Quý Văn nghĩ đến điều gì đó, ý cười càng sâu hơn: "Tâm tình của hoàng tỷ không tốt, chỉ sợ là Lục Thược cô nương cũng như vậy."
"Ồ?" Quý Thính liên tục nghe thấy hắn đem mình so sánh với cháu gái của mẫu thân Trương quý phi, không khỏi nhìn Lục Thược ở phía đối diện.
Lục Thược nghe vậy chậm rãi đứng lên, cúi người về phía Quý Văn, chua sót nói: "Hoàng thượng cười nhạo Lục Thược rồi."
"Trẫm chỉ thuận miệng nói, Lục Thược cô nương không cần để ý." Quý Văn nói xong liền nhìn về phía Quý Thính, vừa đúng lúc Quý Thính biểu lộ ra vẻ nghi hoặc, y cười nhạt một tiếng: "Vẫn chưa được nói với hoàng tỷ, vị này là Lục Thược cô nương, cũng là một người si tình, thời gian gần đây luôn vào cung, thỉnh cầu trẫm bỏ qua cho Thân Đồ Xuyên, trẫm nhiều lần cũng đã mềm lòng."
Lục Thược nghe vậy, vội vàng hành lễ với Quý Thính: "Dân nữ chỉ là ngưỡng mộ Thân Đồ công tử, không có ý định tranh đoạt với điện hạ, xin điện hạ thứ tội."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính hiểu, đây là muốn tìm tình địch cho mình, muốn mượn chuyện này gây áp lực cho nàng, ép buộc nàng nhanh chóng giao hổ phù ra. Đệ đệ của nàng, rõ ràng cùng nàng học cách cai trị đất nước, cũng không biết là học được bao nhiêu mà hết lần này tới lần khác lại thích dùng những thủ đoạn hèn hạ như thế này.
Sắc mặt nàng lạnh nhạt phối hợp: "Thân Đồ Xuyên rất tài giỏi, người ngưỡng mộ hắn nhiều vô số kể, thực sự cũng không có gì làm lạ, nhưng bổn cung còn chưa nói gì mà ngươi đã làm điệu bộ như này, sao giống như bổn cung đang ức hiếp ngươi vậy?"
"Lục Thược không dám." Lục Thược quỳ "bịch" một tiếng trên mặt đất.
Lúc này Trương quý phi vốn nên bảo vệ nàng ta, cũng không biết vì sao lại không hề nhúc nhích, ngược lại là Quý Văn cười cười nói: "Tiểu nha đầu này có lá gan thật nhỏ bé, điểm này so với hoàng tỷ còn kém xa, trưởng công chúa cũng không trách ngươi, còn không mau đứng dậy?"
"Vâng." Lục Thược vội vàng đứng lên.
Quý Thính xùy một tiếng, tự rót cho mình một chén rượu, giống như là một mình đang đắm chìm vào trăm ngàn nỗi buồn.
Trương quý phi lấy lại tinh thần, nhìn thấy bộ dạng này của nàng liền nhịn không được mà mỉa mai: "Lục Thược lá gan tuy nhỏ, nhưng nói không chừng lại có nam nhân không thích người có lá gan lớn, mà lại thích người như Lục Thược đây, hơn nữa Lục Thược cầm kỳ thi họa không gì là không biết, từ mười bốn tuổi đã có không ít thư sinh tri thức muốn xin cưới rồi đấy."
"Cháu gái của quý phi tất nhiên là không thể tầm thường." Quý Văn gật đầu.
Trương quý phi cười duyên một cái, ánh mắt đưa tình nhìn Quý văn: "Nếu Lục Thược tình nguyện muốn ở bên cạnh người nào, thần thiếp cũng phải xin hoàng thượng ban hôn, đến lúc đó hoàng thượng không được làm bẽ mặt thần thiếp đâu đấy."
"Điều này là dĩ nhiên." Quý Văn vui vẻ đồng ý.
Quý Thính lạnh nhạt ngẩng đầu: "Như vậy, nếu nàng ta cùng Thân Đồ Xuyên đều tình nguyện ở bên cạnh nhau, hoàng thượng cũng sẽ ban hôn cho bọn họ sao?"
"Hoàng thượng đã hứa với thần thiếp rồi, bất kể là ai, hoàng thượng đều phải ban hôn." Trương quý phi vội nói.
Quý Văn liếc nhìn Quý Thính một cái, lúc này mới cười nói với Trương quý phi: "Chuyện này phải để trẫm suy nghĩ thật kỹ, bây giờ nàng đừng hòng lừa gạt trẫm đồng ý."
"Hoàng thượng ức hiếp thần thiếp." Trương quý phi lập tức oán trách nũng nịu Quý Văn.
Quý Thính bị những lời nói õng ẹo của nàng ta làm run rẩy toàn thân, uống vài ngụm lớn rượu trái cây mới tốt lên chút, cũng may sau đấy không còn ai nhắc tới Thân Đồ Xuyên nữa, mọi người trong phòng coi như ôn hòa mà dùng bữa.
Bữa trưa kết thúc, Quý Văn đến ngự thư phòng gặp các đại thần, các phi tần còn lại muốn lui thì lui, nhất thời trong cung điện lớn như vậy chỉ còn lại Quý Thính và Trương quý phi.
"Trưởng công chúa hôm nay có vẻ uống rất nhiều rượu, không phải vì chuyện của Thân Đồ Xuyên mà phiền muộn chứ?" Trương Quý Phi khinh thường hỏi.
Quý Thính lười biếng đứng lên: "Bổn cung uống bao nhiêu rượu, Trương quý phi làm sao lại biết, chẳng lẽ lại nhìn lén bổn cung sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!