Quý Thính nhéo nhéo cơ bụng, cảm thấy rất thú vị, không nhịn được mà xoa nhẹ thêm vài cái nữa. Thân Đồ Xuyên kêu lên một tiếng đau đớn, nhíu mày nhìn nàng, có vẻ như không vui vì bị mạo phạm.
Hắn không vui, Quý Thính lại càng cao hứng, nắm lấy cằm hắn mà giễu cợt: "Một tên tiện tịch, ngay cả nô lệ cũng không bằng, lại còn giả vờ thanh cao với ta."
Thân Đồ Xuyên rũ đôi mắt xuống, che giấu tâm tư không vui của mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính thấy hắn không phối hợp, không mạnh cũng không nhẹ nhéo hắn một cái, cơ thể Thân Đồ Xuyên lập tức căng cứng hơn. Nàng hài lòng cười một tiếng, ra vẻ hèn mọn mà xoa xoa tay: "Ta từng ngủ với nhiều nam nhân, nhưng đây là lần đầu tiên gặp người xinh đẹp như vậy, xem ra đêm nay phải yêu thương ngươi cho thật tốt."
Nàng nói xong liền nhìn thấy sắc mặt Thân Đồ Xuyên lạnh đi vài phần, không khỏi càng thêm đắc ý, chỉ là đến lúc thực hành lại bắt đầu gặp khó khăn. Tên này sờ cũng sờ rồi, bóp cũng bóp rồi, nhưng tiếp theo nên làm gì bây giờ? Cũng không thể thực sự ngủ cùng hắn chứ?
Đang lúc nàng khó xử, ngoài cửa đột nhiên truyền tới một loạt âm thanh vang dội, Quý Thính giật mình, vội vàng nhét gối vào trong miệng Thân Đồ Xuyên, dùng đồ che đi đôi mắt của hắn rồi mới trốn vào trong góc phòng. Nàng vừa tránh xong, Phù Vân lập tức tiến đến, sốt ruột vẫy vẫy tay về phía nàng đang giấu mình.
Quý Thính vội vàng chạy từ góc phòng về phía y, Phù Vân không kịp giải thích, lập tức kéo nàng chạy trốn.
Hai người tập hợp lại chỗ Chử Yến sau đó liền nhanh chóng chuồn ra khỏi Phong Nguyệt Lâu, không bao lâu sau, lầu ba truyền đến một loạt âm thanh dữ dội, Tú bà nhìn thấy cửa phòng Thân Đồ Xuyên mở, lập tức dẫn người vọt vào, nhìn thấy quần áo Thân Đồ Xuyên đã bị cởi ra, sau chốc lát kinh ngạc thì vội vàng gọi người nâng hắn dậy.
Thân Đồ Xuyên vẫn không thể động đậy, sau khi được đỡ ngồi dậy thì sắc mặt lạnh như băng, rõ ràng là tâm tình cực kì không tốt.
Tú bà run rẩy tiến lên, để người hầu cho hắn uống thuốc giải bách độc: "Chủ tử, ngài... không có chuyện gì chứ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ngươi tới thật đúng lúc." Sau khi Thân Đồ Xuyên uống thuốc, tứ chi đã có sức lực, mặc lại y phục cẩn thận rồi thản nhiên nói.
"Là thuộc hạ không làm tròn bổn phận, trước đấy không phát giác có người đột nhập, hại chủ tử..." Tú bà quỳ "bịch" một tiếng trên mặt đất: "Thuộc hạ đã phái người đuổi theo, nhất định sẽ bắt được người quay lại!"
"Không cần, là điện hạ." Thân Đồ Xuyên liếc mắt nhìn nàng ta một cái.
Cả triều Lẫm, người có thể được hắn trực tiếp gọi là điện hạ, dường như chỉ có vị kia, tú bà nghe vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó liền cẩn thận hỏi lại: "Chắc chắn là điện hạ?"
"Ngươi đang nghi ngờ ta?" Đôi mắt đen của Thân Đồ Xuyên tối xầm, không còn bộ dạng trăng thanh gió mát.
Tú bà vội dập đầu: "Thuộc hạ không dám! Thì, chỉ là sợ chủ tử bị hạ thuốc, trong lúc nhất thời sẽ nhận nhầm." Dù sao thì đường đường cũng là Lẫm Khánh trưởng công chúa, muốn đến tìm chủ tử thì trực tiếp tìm lại được, lại còn phải làm chuyện lén hạ thuốc hạ lưu như thế này với chủ tử.
"Sẽ không nhận nhầm." Đôi mắt Thân Đồ Xuyên lẳng lặng nhìn khe hở giữa những viên gạch lát nền. Trên người nàng có mùi thơm pha trộn giữa hoa nhài và gỗ tếch, hắn vừa bước vào cửa đã có thể ngửi thấy rồi.
Tú bà thấy hắn chắc chắn, cũng không dám có nửa phần nghi ngờ: "Vậy thuộc hạ nên triệu hồi những người đã đuổi theo?"
Thân Đồ Xuyên không nói gì, dường như đồng ý.
Tú bà vội vàng đứng dậy đến bên cửa sổ, bắn một luồng pháo hoa lên trời rồi mới quay người lại, nhìn thấy Thân Đồ Xuyên đã trở lại vẻ lạnh lùng, rốt cuộc cũng hiểu rõ hắn không vui vẻ vì chuyện gì..... Hóa ra là đang trách nàng ta làm hỏng chuyện tốt của hắn? Nàng ta trầm mặc phút chốc, sau đó quỳ xuống lần nữa.
Ba người Quý Thính bên này chạy ra khỏi Phong Nguyệt Lâu, còn phải vất vả tránh né truy binh. Một mình Chử Yến phải kéo theo hai người, khó mà chạy nhanh được, thời điểm trông thấy những người kia sắp đuổi kịp, trên trời đột nhiên nổ lên một bông pháo, sau đó những truy binh kia lập tức quay người rời đi.
"... Chuyện này là sao vậy?" Quý Thính chạy mệt đến nỗi hít thở cũng khó khăn, vịn vào tường mù mờ hỏi: "Vì sao đột nhiên lại không đuổi nữa?"
"Điện hạ, ngài trốn ở đây, thần đi xem xét tình hình." Chử Yến sắp xếp xong cho Quý Thính, liền bước từ chỗ ẩn náu đi ra ngoài.
"Có lẽ là sợ sẽ gặp phiền phức khi làm lớn chuyện, nếu bị người ngoài biết Thân Đồ Xuyên bị người ta cợt nhả, chỉ sợ là việc mua bán sẽ không còn được giá cao." Phù Vân trả lời vấn đề vừa rồi của nàng.
Quý Thính cảm thấy có lý, lập tức nhẹ gật đầu với y.
Phù Vân chầm chậm chạy lại rồi lập tức bày ra vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: "Điện hạ, người đã trút hết giận chưa?"
Quý Thính nhớ lại biểu cảm vừa rồi của Thân Đồ Xuyên, không khỏi nhếch khóe môi: "Rồi, ta còn véo hắn một trận."
"Còn véo hắn?" Phù Vân kinh ngạc thốt lên một tiếng, nghiêm túc khích lệ: "Điện hạ thật lợi hại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!