"Hắn ta đóng cửa sổ? Hắn ta dám đóng sập cửa trước mặt điện hạ?" Phù Vân không dám tin, vén tay áo lên muốn quay lại tìm hắn tính sổ: "Trái đạo trời, hôm nay dù thế nào ta cũng phải…"
"Quay về, quay về" Quý Thính nhức đầu nhìn y: "Muốn tính sổ thì tính sau, chúng ta phải nhanh chóng trở về, lỡ như bị Chử Yến phát hiện, chắc chắn hắn ta sẽ nói cho Mục Dự Chi, đến lúc đó lại phiền phức."
"Nếu điện hạ chịu để thần đi giết hắn, thần có thể giữ bí mật."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bên tai truyền đến âm thanh giọng nói xa xôi của Chử Yến, Quý Thính và Phù Vân giật nảy mình, nhìn bốn phía tìm một vòng nhưng vẫn không tìm thấy người đâu, hai người đồng thời nhìn về phía xe ngựa.
"... Xe ngựa này là do ta thuê, cũng không phải loại thiết kế có vách bí mật như trong phủ, làm sao hắn có thể chui vào được?" Mặt Phù Vân hiện lên đầy dấu chấm hỏi.
Quý Thính nhức đầu liếc y một cái: "Bây giờ là thời điểm để nghĩ ngợi về chuyện đó sao?"
"Đúng." Phù Vân hoàn hồn, lại căng thẳng nhìn Quý Thính, thấp giọng hỏi, "Làm sao bây giờ?"
Quý Thính còn chưa kịp nói gì, Chử Yến đã xuất hiện trước mặt hai người, lạnh lùng liếc nhìn Phù Vân một cái, cuối cùng đối mặt cùng với Quý Thính: "Điện hạ, người chỉ cần đồng ý cho thần ra tay, thần thề tuyệt đối sẽ không báo lại với Mục tiên sinh."
"... Không được, cũng không cho phép ngươi nói cho Mục Dự Chi, đây là mệnh lệnh." Quý Thính im lặng rồi nói.
Nét mặt Chử Yến càng thêm tàn bạo khi nghe thấy vậy, mặc dù hơi mất hứng nhưng hắn ta vẫn đáp lại: "Vâng."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tốt, bây giờ không còn sớm nữa, quay về đi." Quý Thính thấy hắn ta nghe lời, giọng điệu chầm chậm nói.
Chử Yến nghiêm mặt dìu nàng lên xe, ba người cùng nhau đi về hướng phủ công chúa. Đã rất lâu rồi Quý Thính không thức đêm như vậy, hơn nữa lại uống rượu nên vừa ngồi lên xe ngựa đã lập tức ngủ thiếp đi, gối lên bả vai Phù Vân ngủ say sưa, bỏ lại một mình Phù Vân đối diện với cái nhìn chết chóc của Chử Yến.
Sau một lúc lâu bị hắn ta nhìn, Phù Vân có phần không chịu nổi: "Ngươi muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi, đừng nhìn ta chằm chằm như thế."
"Hôm nay điện hạ gặp Thân Đồ Xuyên rồi?" Chử Yến mở miệng.
Phù Vân xùy một tiếng: "Nói nhảm."
"Bọn họ nói những chuyện gì?" Chử Yến tiếp tục hỏi.
Phù Vân dừng một chút: "Không biết."
"Ngươi đi theo điện hạ, vì sao lại không biết?" Trên người Chử Yến tỏa ra đầy hơi lạnh.
Phù Vân chột dạ cãi lại: "Ta thấy nơi đó nhàm chán nên đã đi ra ngoài... Hơn nữa, cho dù ta có ở đó, trong lúc điện hạ gặp hắn cũng sẽ bắt ta ra ngoài, làm sao có thể để cho ta thấy nàng ở chung cùng với Thân Đồ Xuyên được."
"Phế vật."
Phù Vân: "... Ngươi nói ai?"
"Nói ngươi." Sắc mặt Chử Yến hơi trầm xuống: "Phế vật."
"Ngươi!" Phù Vân tức giận khiến động tác có hơi mạnh, Quý Thính trên vai hừ nhẹ một tiếng, y lập tức không dám động đậy, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Nếu như hôm nay là ngươi đi theo điện hạ, điện hạ sẽ để cho ngươi ở bên cạnh nhìn sao?"
"Sẽ không." Chử Yến quả quyết trả lời.
Phù Vân chán nản: "Cho nên ngươi dựa vào cái gì mà nói ta phế vật?!"
"Ngươi là hầu cận của điện hạ, tương lai sẽ là người được điện hạ đưa vào trong nhà, lại không nắm bắt được tâm tư của điện hạ, chẳng lẽ không phải phế vật?" Chử Yến lạnh lùng hỏi.
Phù Vân trở mình khinh bỉ, bình thường là tiểu thiếu gia môi hồng răng trắng khi nóng giận cũng vẫn trắng trẻo đáng yêu như vậy: "Bây giờ ta đã là hầu cận, nhưng Mục ca ca cũng đã được điện hạ nạp vào rồi, dựa theo cách nói của ngươi, hắn ta so với ta còn phế vật hơn?"
Chử Yến im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!