Sổ con cầu hôn đã được đệ trình từ buổi sáng. Đến giờ trưa, trong cung phái người tới mời, sau khi Quý Thính biết thì đuổi người đi, còn mình ngồi trong sảnh đường từ từ dùng bữa.
"Điện hạ, nếu lúc này hoàng thượng mời ngài có lẽ định chuẩn bị ăn trưa, ngài ăn ở trong phủ no rồi có phải sẽ không tốt lắm không?" Phù Vân vừa lo lắng vừa múc chén canh cho nàng.
Quý Thính uống một ngụm, sau khi nuốt xuống hẳn hoi, nàng mới chậm rãi nói: "Đã canh giờ này rồi, nên ăn no trước vẫn hơn." Sau khi nàng đệ trình sổ con xin ban hôn lên, e là Quý Văn sẽ không còn tâm trạng giữ nàng lại dùng bữa đâu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phù Vân nghe vậy bèn không còn rối rắm nữa, gắp thức ăn cho nàng với tâm trạng không tồi: "Hoàng thượng đột nhiên triệu kiến, ta nghĩ chắc là vì chuyện cưới hỏi, không biết hắn sẽ chọn lang quân nhà nào nhỉ."
"Hoàng thượng muốn chọn ai cũng được, dù gì ta đã trình sổ gấp lên rồi." Quý Thính nếm một miếng thịt lợn chiên giòn, cảm thấy mùi vị không tệ.
Phù Vân luôn chú ý đến nàng, lập tức gắp thêm một đũa thịt lợn vào trong chén nàng: "Điện hạ ăn nhiều chút đi ạ, mấy ngày nay ngài trông gầy quá, phải bồi bổ cơ thể thật tốt mới được."
"Ta gầy?" Quý Thính tỏ vẻ không hiểu.
Phù Vân mau mắn gật đầu một cách chân thành: "Rất gầy."
"Vậy ta phải ăn nhiều hơn rồi." Quý Thính mỉm cười, bắt đầu tập trung ăn cơm.
Điềm tĩnh ăn xong bữa trưa, lúc này Quý Thính mới vào cung. Khi sắp đến cửa Ngự Thư Phòng, nàng lặng lẽ hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc rồi mới tỏ ra vui vẻ bước vào: "Thỉnh an hoàng thượng."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Bình thân." Quý Văn lạnh nhạt nhìn thoáng qua nàng.
Quý Thính khựng lại, nghi hoặc đứng lên: "Tâm trạng hoàng thượng không tốt à, sao giữa mày lại trông ủ rũ vậy?"
"Tỷ còn dám hỏi trẫm?" Quý Văn lạnh lùng hỏi ngược lại.
Quý Thính nghe vậy, vội vàng quỳ xuống: "Nhưng thần đã phạm phải lỗi gì khiến hoàng thượng không vui?"
"Tỷ coi tỷ trình sổ gấp gì đây này, viết cái thứ gì vậy hả!" Quý Văn tức giận, ném một phong tấu chương tới cạnh nàng.
Quý Thính rụt vai, sau khi nhặt sổ con lên thì vẻ mặt đầy hoang mang: "Thần, thần chỉ viết ba ứng cử viên cho vị trí phò mã thôi mà, đâu viết thứ gì khác nữa."
"Chỉ viết ba ứng cử viên cho vị trí phò mã, rốt cuộc tỷ muốn làm gì?!" Quý Văn giận dữ hỏi.
Quý Thính vội đáp: "Hoàng thượng khoan hẵng nóng giận, thần thật sự không biết có gì không ổn."
"Năm nay cháu của Tiền Đức mới mười hai tuổi, tỷ lại đưa người ta vào danh sách chọn phò mã, còn dám nói không biết có gì không ổn ư?!" Quý Văn chất vấn.
Quý Thính hơi khựng lại, vô tội trả lời: "Lúc trước thần gặp cháu của Tiền Đức, trông khôi ngô tuấn tú, trong vài năm tới chắc chắn hắn sẽ dậy thì thành mỹ nam tử, tuổi hơi nhỏ cũng không sao, vào phủ công chúa nuôi dưỡng mấy năm rồi hầu hạ thần sau cũng được, dù gì hiện tại thần đã có thị phu rồi, không gấp lắm đâu."
"Vậy mà tỷ cũng dám nói! Kinh đô có biết bao nhiêu người thích hợp, nhưng năm lần bảy lượt tỷ cứ khăng khăng chọn ba người này, trẫm thấy tỷ cố ý làm khó dễ trẫm thì đúng hơn!" Quý Văn cười khẩy.
Quý Thính cau mày: "Ba người này thì sao? Không phải là những con cháu bình thường thôi sao?"
"Giả ngơ ư? Thân thế và bối cảnh của họ, chẳng lẽ Lẫm Khánh tỷ không điều tra à?!" Trong lúc nói chuyện, Quý Văn gắt gao nhìn nàng chằm chằm.
Quý Thính tiếp tục tỏ vẻ vô tội đến mức giọt nước không lọt: "Có điều tra chứ, Triệu hầu gia chính là nguyên lão hai triều, vừa có thân phận vừa có chức tước, mai này nhi tử duy nhất sẽ kế thừa tước vị. Trấn Nam vương trấn thủ thành Ngọc Quan mười bảy năm, là đại công thần trông giữ một phương, con út Hoắc Kiêu của ông ta là bạn nối khố của thần, xem như biết rõ gốc gác.
Về phần cháu của Tiền Đức... tuy Tiền Đức chỉ là thống lĩnh cấm quân, thân phận và địa vị không cao, nhưng tính ra phẩm chất khá trung hậu, thần cảm thấy hài tử mà hắn ta nuôi dạy ra sẽ không tệ lắm."
Dứt lời, nàng dừng một lát, rồi chân thành hỏi: "Ba người này đều do thần tỉ mẩn chọn lựa, không biết tại sao hoàng thượng lại cảm thấy chọn họ là làm khó dễ ngài?"
"Tỷ cũng biết họ đều là con cháu của trọng thần triều đình, vậy sao phải chọn họ?" Quý Văn hơi nheo mắt, diện mạo trông khá giống Quý Thính.
Nghe vậy, Quý Thính cau mày: "Triều Lẫm là trưởng công chúa duy nhất, là tỷ tỷ ruột cùng một mẹ với hoàng thượng, dù cha ông của họ là trọng thần triều đình, vào phủ công chúa của thần cũng xem như với cao, vì sao không thể chọn họ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!