Chương 28: (Vô Đề)

Sau khi Chử Yến rời đi, Quý Thính ngồi một mình trong phòng, vẻ mặt trầm tĩnh nhìn những ngọn nến trên bàn đang dần tan chảy.

"Điện hạ?" Phù Vân dè dặt đứng ở cửa thăm dò, "Người đang không vui sao?"

"Không." Quý Thính thản nhiên nói. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phù Vân khựng lại một chút: "Vậy sao người lại ngồi một mình ở đây?"

"Ta đang suy nghĩ một việc." Lông mày Quý Thính khẽ nhíu lại.

Phù Vân tò mò: "Chuyện gì ạ?"

"Chuyện mà trước đây không thể nào hiểu được." Quý Thính đáp, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Phù Vân nghe không hiểu, nhưng thấy Quý Thính không muốn nói nên cũng không hỏi đến cùng mà đổi đề tài: "Vậy đêm nay điện hạ có đến Phong Nguyệt Lâu không?"

"Để ta suy nghĩ." Quý Thính rũ mắt, "Ta phải ngẫm lại thật kĩ mới được."

Ở Phong Nguyệt Lâu đang ca hát nhảy múa mừng cảnh thái bình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tú bà đợi ở lầu một cả nửa ngày cũng không đợi được xe ngựa phủ trưởng công chúa nên đành phải quay lại lầu ba phục lệnh.

"Chủ tử, điện hạ không đến, phải tiếp tục chờ ạ?" Tú bà cẩn thận hỏi.

Thân Đồ Xuyên nhíu mày, ngồi ngay ngắn trước bàn, "Chờ."

".... Nhưng sắp đến giờ giới nghiêm rồi." vẻ mặt tú bà bối rối, "Hay là thuộc hạ đến phủ trưởng công chúa mời nàng ấy đến?"

"Không cần đâu, nàng sẽ đến." Thân Đồ Xuyên chắc chắn.

Tú bà đành phải đáp ứng, quay lại lầu một tiếp tục đợi.

Đêm càng lúc càng khuya, những vị khách phong lưu không ở lại qua đêm đã tản đi, những vị ở lại cũng đã về phòng, đại sảnh tầng một chỉ còn lại đám tiểu nhị của Phong Nguyệt Lâu đang bận rộn vẩy nước quét nhà. Ban đầu tú bà đứng trong lâu, cuối cùng dứt khoát đứng trước cửa, nhưng dù cho nàng ta có trông chờ mòn mỏi thì cũng không nhìn thấy có xe ngựa đi về hướng này.

Giờ giới nghiêm.

Tú bà thở phào nhẹ nhõm, lần nữa quay lại sương phòng ở cuối lầu ba.

"Chủ tử...."

"Hôm qua nàng chỉ ngủ có một canh giờ, hôm nay lại bận rộn đến tận giờ ngọ, chắc đã ngủ quên mất rồi." Thân Đồ Xuyên ngắt lời nàng ta, tìm lí do cho Quý Thính như trước đây.

Tú bà khựng lại một chút, trên mặt lập tức nở nụ cười: "Chủ tử nói đúng, điện hạ ngàn tôn vạn quý, hai ngày nay đúng là đã chịu khổ rồi, chắc là vừa hồi phủ lập tức ngủ thiếp đi, e là bây giờ vẫn chưa tỉnh."

"Ừm, không cần chờ nữa." Thân Đồ Xuyên nói xong dừng lại một chút, "Mỗi cửa trước sau cho một người canh giữ, nếu điện hạ đột nhiên đến thăm thì phải nhanh chóng mở cửa cho nàng."

Tú bà thầm nghĩ đầu hôm không đến làm sao sau nửa đêm có thể đến chứ. Nhưng nghĩ thì nghĩ, dù có cho nàng ta một vạn lá gan nàng ta cũng không dám nói ra. Vì vậy đáp ứng rồi lập tức rời đi. 

Sau khi nàng ta rời đi, sương phòng lại yên tĩnh, Thân Đồ Xuyên ngồi một mình trước bàn, ánh nến hắt vào khiến đôi mắt hắn trở nên ấm áp.

Đến tận khuya hắn mới chợp mắt, tờ mờ sáng hôm sau đã tỉnh dậy, chuyện đầu tiên sau khi thức dậy là gọi tú bà đến hỏi: "Điện hạ đến chưa?"

"...... Chủ tử, bây giờ là giờ thượng triều." Tú bà có chút bất lực. Nàng ta thân là chủ cũ của Phong Nguyệt Lâu, luôn ngủ muộn dậy muộn, nàng ta vừa mới xử lí xong sổ sách tối hôm qua, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi, không ngờ lại bị gọi lên.

Vẫn là chuyện nhỏ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!