Chương 26: (Vô Đề)

Ngay cả Quý Thính cũng không biết mình đã ngủ mất từ lúc nào, chỉ biết lúc mở mắt thì trời đã sáng rồi, nàng đang nằm trên giường, còn Thân Đồ Xuyên vẫn ngồi ở bàn.

Nàng lập tức bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy chạy đến bên cạnh hắn, vừa lấy bút vừa hỏi: "Bổn cung ngủ quên mất, sao ngươi không đánh thức bổn cung?"

"Điện hạ mệt mỏi nên Thân Đồ không gọi người." Thân Đồ Xuyên nói xong đưa tay ra giữ cổ tay nàng lại, "Phù Vân còn chờ ở bên ngoài, nói là hoàng thượng triệu kiến, điện hạ nên đi diện thánh trước đi, trở về chép tiếp cũng không muộn."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính lập tức đau đầu, Thân Đồ Xuyên bận việc, lúc trước ban ngày sẽ không chép giúp nàng, hôm nay e là cũng không ngoại lệ, nàng phải tự mình chép mới được..... Nhưng nếu bởi vì chép cờ cầu nguyện mà không vào cung, sợ là Quý Văn sẽ sinh nghi, như vậy có hơi đảo gốc thành ngọn. Nàng rối rắm một hồi, cuối cùng thở dài: "Được rồi, bổn cung vào cung một chuyến."

"Được, ta chờ điện hạ." Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Quý Thính mím môi, vốn định xin hắn dành chút thời gian để chép, nhưng rốt cuộc cũng không có mặt mũi nói, vì vậy mang vẻ mặt u sầu rời đi. Nàng định nhanh chóng ứng phó xong với Quý Văn rồi trở về chép tiếp, kết quả là ở trong cung đến tận tối, Quý Văn còn muốn giữ nàng ở lại một đêm, nàng phải nhất quyết muốn rời đi thì mới thoát thân được.

Khi trở lại xe ngựa, nàng quay đầu hỏi Phù Vân: "Bây giờ là canh giờ nào rồi?"

"Điện hạ trở về thì đã là giờ Tuất rồi." Phù Vân lo lắng.

Quý Thính thở dài: "Còn có bốn canh giờ, đúng thật là không kịp rồi." Sáng sớm mai hiến tế đã bắt đầu, nàng phải đích thân dâng cờ cầu nguyện lên, sao mà kịp được.

"Điện hạ, hay là đem mấy cái Phù Tinh Phù Nguyệt đã tè lên dâng lên luôn, hoàng thượng chắc sẽ hiểu và thông cảm cho điện hạ." Phù Vân cố gắng đưa ra biện pháp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính nhàn nhạt liếc y một cái: "Bây giờ hoàng thượng đang đau đầu với mấy tin đồn đang lan tràn khắp kinh thành, nếu ta dâng cờ cầu nguyện dính nước tiểu lên, e là hắn sẽ cảm thấy ta đang ám chỉ gì đó."

"Ám chỉ cái gì?" Phù Vân khó hiểu.

Quý Thính khựng lại một chút, gằn từng chữ: "Ám chỉ đức hạnh của hắn không xứng với địa vị, thần phật cũng không phù hộ." Nếu không có lời đồn đại này nàng đã sớm cầm cờ cầu nguyện dính nước tiểu đi bán thảm rồi, nhưng giờ thì không được, nàng phải thu mình lại, làm bản thân tách biệt hoàn toàn với những lời đồn đại đó.

Phù Vân mở miệng, hiển nhiên là không nghĩ đến việc này, một hồi lâu mới phun ra được một câu: "Vậy làm sao bây giờ? Hoàng thượng có trách tội người không?"

"... Đến Phong Nguyệt lâu trước đã, mang những lá đã được chép xong về." Quý Thính thở dài, có chút đau đầu nên xoa sống mũi.

Xe ngựa phủ trưởng công chúa hướng thẳng đến Phong Nguyệt Lâu, Quý Thính vừa xuống xe ngựa liền đi đến sương phòng của Thân Đồ Xuyên, vừa vào đến cửa nhìn thấy hắn đang ngồi trước bàn sao chép thì nhất thời hơi sửng sốt.

"Điện hạ về rồi?" Thân Đồ Xuyên ngẩng đầu nhìn nàng.

Nàng ngập ngừng bước đến chỗ hắn, nhìn thấy xiêm y kia là mặc từ tối hôm qua nên khựng lại một chút rồi hỏi: "Ngươi vẫn luôn chép sao?"

"Còn ba mươi lá nữa, nếu điện hạ bằng lòng giúp ta chép thì hai ba canh giờ là có thể xong rồi." Ánh mắt Thân Đồ Xuyên trong veo, nhẹ giọng nói.

Quý Thính kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời có chút khó hiểu: "Sao ngươi lại giúp ta, vì muốn thoát khỏi tiện tịch à?"

Rõ ràng có thể làm một chút là được, dù cho có không chép lá nào, nàng cũng không thể vì vậy mà trách tội hắn, thế mà hết lần này đến lần khác đều hỗ trợ đến không cần cả mạng, chẳng lẽ là sợ  không cố hết sức thì nàng sẽ không giúp hắn?

"Thân Đồ chỉ là muốn đối tốt với điện hạ, không phải vì tiện tịch." Thân Đồ Xuyên nói xong thoáng dừng lại, tai hơi đỏ lên, "Nhưng tiện tịch là cái mũ vẫn phải bỏ xuống, có vậy Thân Đồ mới có thể vào phủ trưởng công chúa."

Quý Thính khẽ nhíu mày: "Sao ngươi lại muốn tốt với hoàng cung này, sao nhất định phải vào phủ trưởng công chúa?"

"Điện hạ, thời gian không còn nhiều nữa." Thân Đồ Xuyên biết bây giờ không phải lúc để nói chuyện này liền nhẹ nhàng chuyển chủ đề.

Quý Thính khựng lại một chút, tạm thời kìm nén những suy nghĩ lung tung lộn xộn này xuống, ngồi bên cạnh hắn muốn lấy bút, lại thoáng nhìn thấy cổ tay hắn đang run rẩy.

".... Ngươi đi nghỉ đi, còn lại để bổn cung tự mình chép được rồi." Quý Thính đã quen với việc người khác đối xử tốt với mình, không quen với việc Thân Đồ Xuyên tốt với mình, luôn không khỏi cảnh giác, còn có chút không tự nhiên.

Thân Đồ Xuyên cong môi: "Một mình điện hạ chép, e rằng phải đến hừng đông mới chép xong."

"Vậy thì chép đến hừng đông." Đáy lòng Quý Thính sinh ra sự buồn bực không rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!