Quý Thính cảm thấy từ sau khi Thân Đồ Xuyên đồng ý thì cả người hắn bứt rứt khó chịu, vài lần nàng nói chuyện với hắn hắn đều đáp lại một cách vội vàng, có vẻ hơi lơ đễnh......... Chỉ xem con dấu thôi mà lại ngượng ngùng như vậy? Quý Thính nghi hoặc nhìn hắn, vừa muốn hỏi thì chăn đệm bên kia cũng đã đổi xong, những người tạp vụ lui xuống, trong sương phòng nháy mắt chỉ còn lại hai người họ.
"Đi qua giường xem nhé?" Thân Đồ Xuyên căng thẳng hỏi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính không hiểu tại sao phải lên giường xem, đang muốn hỏi thì lại bị hắn bế lên, nàng liếc hắn một cái không nói gì, phối hợp khoát tay lên vai hắn.
Thân Đồ Xuyên cẩn thận đặt nàng lên giường, cố hết sức không nhìn vào ánh mắt chờ mong của nàng, dùng đầu ngón tay run rẩy bắt đầu cởi đai lưng.
Quý Thính: "?"
Thân Đồ Xuyên cởi áo ngoài ra, màu đỏ trên tai đã lan tràn đến cổ, đối diện với ánh mắt khó hiểu của Quý Thính, đặt tay lên khố bên trong, e là bước tiếp theo sẽ cởi.
".... Ngươi dừng lại đã." Quý Thính vội kêu dừng lại, do dự một hồi lâu rồi hỏi, "Ngươi đang làm gì vậy?"
"Không phải muốn xem sao? Phải cởi mới xem được...... Hay là người muốn xem theo cách khác?" Thân Đồ Xuyên nói, đôi mắt có chút hoang mang.
Quý Thính kinh ngạc nhìn hắn, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, không khỏi xấu hổ buồn bực nói: "Hạ lưu! Bổn cung muốn xem con dấu của ngươi, ai muốn xem ngươi, xem thứ đó của ngươi?!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thân Đồ Xuyên sửng sốt.
"Ngươi ngươi mặc quần vào! Dám cởi bổn cung giết ngươi!" Quý Thính nổi giận đùng đùng xoay người đi, chỉ để lại cho hắn một cái bóng lưng.
Thân Đồ Xuyên nhìn chằm chằm lưng nàng hồi lâu, lúng túng mở miệng: "Người cho là vừa rồi đụng vào.... con dấu sao?"
Quý Thính: "....."
Thân Đồ Xuyên thấy nàng không nói lời nào, lập tức hiểu ra, khuôn mặt lập tức nóng lên: "Là ta hiểu lầm, đã mạo phạm điện hạ, nhưng mà..... sao điện hạ lại nghĩ là con dấu?"
"Bổn cung chỉ mới chạm có một cái, hiểu lầm không được à?" Quý Thính nói xong thì không mấy tự tin, nhưng lại hùng hổ xoay người lại chỉ trích hắn, "Bổn cung đã nghĩ Thân Đồ công tử là chính nhân quân tử, không phóng túng, không có suy nghĩ không đàng hoàng, nhưng hóa ra Thân Đồ công tử suốt ngày trông có vẻ nghiêm trang lại có suy nghĩ bỉ ổi như vậy."
Nàng nói rồi dừng lại một chút, càng tức giận hơn: "Lúc đó bổn cung đang không mặc gì, không phải là ngươi nghĩ gì xấu xa đó chứ?!"
Thân Đồ Xuyên như đã làm điều sai trái, rũ mắt đứng cạnh giường để nàng tùy tiện trách mắng.
Quý Thính nói thêm vài câu, tâm trạng lúc này mới khá lên được một chút, lại nghĩ đến cuộc đối thoại lúc nãy của hai người, hai má dần nóng lên, nàng không muốn bộc lộ ra sự rụt rè của mình nên hừ nhẹ một tiếng rồi nằm xuống, dùng chăn che mình lại từ đầu đến chân.
Thân Đồ Xuyên dừng lại một chút: "Điện hạ, cẩn thận kẻo ngạt thở."
"Không cần ngươi lo lắng! Còn không mau đi chép đi!" Giọng nói rầu rĩ của Quý Thính truyền ra từ trong chăn.
Thân Đồ Xuyên dừng lại một chút, đợi đến khi đã bình tĩnh mới quay trở lại bàn cầm bút lông sói lên. Lúc này vừa mắc một sai lầm lớn nên những suy nghĩ phức tạp của hắn cũng được trút bỏ không ít, bình tĩnh chép từng chữ theo nét chữ của nàng.
Quý Thính che người mình được một lúc thì không nhịn được ló đầu ra, nhìn thấy Thân Đồ xuyên đang chăm chú làm việc, không khỏi bĩu môi, điều chỉnh cho mình một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại. Nàng vừa ngủ say không lâu, Thân Đồ Xuyên liền nhìn qua, nhìn chằm chằm vào sườn mặt trầm tĩnh của nàng hồi lâu rồi mới rũ mắt tiếp tục chép.
Sương phòng hoàn toàn yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lật cờ cầu nguyện và tiếng và âm thanh từ những ngọn nến. Hắn lẳng lặng ngồi trước bàn, ngồi đó gần như cả đêm.
Hôm sau trời vừa sáng Quý Thính đã thức dậy, nhắm mắt thoải mái duỗi lưng một cái, vung tay lên liền đụng trúng thứ gì đó, nàng nhíu mày mở mắt ra, nhìn thấy Thân Đồ Xuyên đang im lặng ngủ bên cạnh...... Sao hắn lại ở trên giường, Quý Thính không vui đẩy hắn: "Ai cho phép ngươi ngủ trên giường? Đi xuống cho bổn cung."
"Điện hạ đừng làm ồn...." Thân Đồ Xuyên mơ màng nói một câu.
Quý Thính nheo mắt lại, hai tay càng dùng sức đẩy hắn, muốn đẩy hắn xuống, kết quả là Thân Đồ Xuyên vung tay lên, trực tiếp ôm người vào ngực, Quý Thính vùng vẫy hai lần vẫn không thoát ra được, không khỏi hất mặt lên: "Lá gan ngươi lớn nhỉ, còn không mau buông bổn cung ra!"
"Điện hạ" Thân Đồ Xuyên nói xong liền nghiêng người lại gần nàng, tựa cằm lên trán nàng, "Thân Đồ sao chép cả đêm, mới ngủ có một canh giờ, xin điện hạ im lặng một chút."
Quý Thính: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!