Chương 24: (Vô Đề)

Lúc trước Quý Thính cũng từng ngủ lại, nhưng khi đó uống rượu, đầu óc mờ mịt, mở mắt ra là trời đã sáng nên không có cảm giác gì, nhưng hôm nay tỉnh táo lại muốn ngủ lại, chuyện này.... 

"Gọi người chuẩn bị sương phòng cho bổn cung, bổn cung muốn ngủ một mình." Quý Thính hất cằm nhìn Thân Đồ Xuyên.

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh gạt bỏ: "Tầng hai nhiều người hỗn tạp, nếu bị người khác nhìn thấy điện hạ đi xuống, sợ là sẽ truyền ra lời ong tiếng ve cho rằng người và ta bất hòa." 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Vậy chuẩn bị một gian trên tầng ba cho bổn cung." Quý Thính không vui nói.

Thân Đồ Xuyên dùng ánh mắt trong veo nhìn nàng: "Điện hạ quên Phong Nguyệt Lâu là nơi thế nào rồi sao?"

"Có ý gì?" Quý Thính nhíu mày.

Thân Đồ Xuyên: "Là nơi tìm vui sướng, giường ở đây không biết đã có bao nhiêu người ngủ qua, điện hạ không ngại bẩn sao?"

Quý Thính suy nghĩ một lúc, cảm thấy cực kì chán ghét, nhìn thấy hắn bình tĩnh như vậy thì hơi tức giận: "Chỗ khác bẩn còn nơi này của ngươi thì sạch sẽ?"

"Giường của Thân Đồ chỉ có mình và điện hạ từng ngủ qua" Thân Đồ Xuyên đáp, "Nếu ngay cả Thân Đồ điện hạ cũng ghét bỏ, vậy thì đêm nay chỉ có thể ngủ trên mặt đất."

Quý Thính nghẹn một lúc, tức giận: "Dựa vào đâu mà bổn cung phải ngủ trên mặt đất?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Vậy ngủ trên giường." Trong mắt Thân Đồ Xuyên thoáng qua ý cười nhẹ, "đồ ngủ đã được chuẩn bị, lát nữa sẽ có người mang nước lên, điện hạ tắm xong rồi thay."

Quý Thính hừ lạnh: "Ngươi đi chỗ khác đi."

"E là không được." Thân Đồ xuyên nói xong, không đợi nàng nổi giận lập tức bổ sung thêm một câu, "Tiết Mang chủng sắp đến rồi, hôm nay người mới đến tìm ta, nếu không thức đêm chép, sợ là sẽ không kịp, những chỗ khác lộn xộn, Thân Đồ không thể tĩnh tâm được."

Vừa nghe bảo muốn chép cờ cầu nguyện giúp mình, Quý Thính không chỉ không đuổi người đi mà còn dùng vẻ mặt dịu dàng mời người đến bàn: "Thân Đồ công tử nói đúng, vậy thì hôm nay vất vả cho ngươi rồi."

Trong lúc nói chuyện, người hầu đã mang nước ấm đến, tay chân nhanh nhẹn lách vào sau bình phong, đổ đầy thùng tắm rồi mới lui ra. Không biết có phải là do trong sương phòng có một thùng nước ấm lớn hay không mà Quý thính cảm thấy hơi nóng, có chút mất tự nhiên, muốn ra ngoài hít thở không khí.

"Mời điện hạ ngồi, Thân Đồ giúp người tháo tóc." Thân Đồ Xuyên nhìn nàng.

Quý Thính mím môi: "Hôm nay bổn cung không muốn tắm."

"Nước đã được đưa đến rồi, điện hạ vẫn nên tắm thôi, dạo này trời nóng, ban ngày hẳn là đổ không ít mồ hôi, tắm sạch ngủ cũng dễ chịu hơn." Thân Đồ Xuyên nói rồi đi về phía nàng.

Ban ngày có nóng không Quý Thính không nhớ rõ, chỉ biết là giờ phút này bản thân đang rất nóng, sau lưng đổ một lớp mồ hôi mỏng, tuy rằng không khó chịu, nhưng cũng hơi dinh dính, vì vậy lúc Thân Đồ Xuyên đến hầu hạ nàng cũng không từ chối."

Trang sức được bày ra trên bàn mỗi lúc một nhiều, Quý Thính hơi nhướn mày: "Ngươi cũng khá thuần thục nhỉ."

"Điện hạ hài lòng là tốt rồi." Thân Đồ Xuyên trả lời.

Quý Thính cười khẽ: "Bổn cung chỉ nói ngươi thuần thục, nhưng không nói là hài lòng, tay nghề này của ngươi vẫn còn kém xa nha hoàn chải đầu trong phủ ta."

Nói như vậy nhưng bởi vì động tác của Thân Đồ Xuyên vô cùng nhẹ nhàng nên hài lòng đến híp cả mắt lại, trông như một chú mèo con vừa đủ tháng. Ánh mắt Thân Đồ Xuyên hiện lên ý cười, sau khi tháo hết trang sức thừa thãi trên đầu nàng xuống liền nhẹ nhàng dùng lược ngọc chải tóc cho nàng, mãi đến khi mái tóc đen mềm mại như thác nước hắn mới dùng tay gom tóc lại.

Khi làm việc này, để tránh còn bất kì sợi tóc nào bị sót lại, tay hắn không thể không lướt qua cần cổ mảnh khảnh của Quý Thính, lần đầu chạm vào lỗ tai hắn hơi phiếm hồng, Quý Thính thì run lên một chút, không nhịn được cách xa hắn ra.

"Điện hạ đừng nhúc nhích, phải quấn tóc lên để tránh bị ướt lúc tắm." Thân Đồ Xuyên nghiêm túc.

Quý Thính lúng túng trong giây lát, nhưng vẫn nghe theo, Thân Đồ Xuyên nhân lúc nàng vẫn chưa hết kiên nhẫn, nhanh chóng búi tóc lên rồi lùi lại một bước: "Điện hạ đi tắm đi."

Quý Thính liếc nhìn hắn một cái, đi ra sau bình phong, gian phòng này của hắn không có chỗ tắm rửa riêng nhưng Quý Thính cũng không lo lắng lắm, dù sao thì nhân phẩm của Thân Đồ Xuyên ở phương diện này cũng rất tốt.

Nàng cởi xiêm y ra, tiện tay vắt trên bình phong, lúc cởi quần lót cuối cùng cũng không nghĩ nhiều, tiện tay ném lên, quên mất quần lót nhẹ hơn những xiêm y khác mà lại dùng lực như nhau, những quần áo khác đều được vắt lên ổn thỏa nhưng quần lót lại bay khỏi bình phong sang bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!