Chương 23: (Vô Đề)

Không biết là ai kiếp trước như oán phụ oán giận, nói là bởi vì nàng vô tình khen dáng vẻ bách hợp đẹp nên tưởng rằng nàng thích loại hoa này, cứ đến mùa bách hợp hay mỗi lần nàng vào cung thì đều vì nàng mà chuẩn bị mấy thứ này, nhưng nàng lại như không có tim vậy, chưa bao giờ nhìn nhiều thêm một cái.

"Điện hạ bằng lòng nghĩ như thế nào thì thế đấy đi, dù sao thần thiếp cũng không phải vì người." Trương quý phi xấu hổ buồn bực lùi về sau một bước, giữ khoảng cách với nàng.

Quý Thính cong môi: "Thật ra bách hợp tao nhã quá, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn một cái còn được, nhìn nhiều có chút vô vị." nói được một nửa, nàng liền nhận thấy nét mặt của Trương quý phi có chút phẫn nộ xen lẫn uất ức, không khỏi buồn cười, "Ta chỉ nói với ngươi suy nghĩ của bản thân thôi, ngươi không cần phải tức giận, sau này đợi khi nào bổn cung đến thì chuẩn bị thêm hoa hồng và những thứ tương tự nhé, bổn cung thích những thứ dày hơn, nhưng nhớ là đừng tự mình cắt tỉa nhé, nếu lại làm bản thân bị thương thì bổn cung không tha cho ngươi đâu."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vốn dĩ Trương quý phi vẫn còn đang cảm thấy bị nhục nhã, nhưng khi nghe được nửa câu sau không có ý châm chọc của nàng thì lửa giận trong lòng lại tan đi, nàng ấy mất tự nhiên xoay mặt đi: "Người thích sao thì làm vậy...."

Ý cười trong mắt Quý Thính càng sâu, vốn dĩ muốn chọc nàng ấy thêm hai câu, nhưng nghĩ đến bây giờ không phải là lúc đùa nên liếc mắt nhìn ra bên ngoài một cái rồi đè thấp giọng hỏi: "Thái y này là tâm phúc trong cung à?"

"Vâng." Trương quý phi trả lời.

Quý Thính thư thả nhắm mắt lại: "Để hắn đi nói với hoàng thượng là bản cung mệt nhọc quá độ nên mới té xỉu, nghỉ ngơi hai ngày là được."

Trương quý phi: "..... Ngươi muốn ta giúp ngươi khi quân?"

Có lẽ là không còn gì để nói nổi nên nàng ấy ngay cả tôn xưng cũng quên mất.

Thế mà điệu bộ của Quý Thính lại rất đỉnh đạc: "Làm phiền quý phi rồi."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trương quý phi liếc nàng một cái, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp đi ra bên ngoài, nhìn thấy thái y thì thản nhiên nói: "Điện hạ đã tỉnh lại rồi, hẳn là do mệt nhọc quá độ mà ra, ngươi đi nói một tiếng với hoàng thượng, mời ngài ấy đến đây gặp điện hạ."

"Vâng" Thái y lên tiếng rồi đi ra ngoài, không bao lâu Quý Văn đã đến, sau khi y nhìn thấy Trương quý phi thì nhíu mày: "Mặc dù hoàng tỷ mấy ngày nay vẫn luôn giúp đỡ trẫm, nhưng cũng không làm quá nhiều việc, sao lại là mệt nhọc quá độ?"

"Hoàng thượng" Trương quý phi thảm thiết quỳ xuống, "Đều là do Lục Thược không đúng, nếu con bé không nói chuyện không biết nặng nhẹ chọc giận điện hạ thì điện hạ cũng không té xỉu, nhưng Lục Thược tuổi còn nhỏ, không biết nông sâu, xin hoàng thượng thứ tội cho nó."

Vốn dĩ Quý Văn thấy Trương quý phi vội vàng thu xếp cho Quý Thính thì trong lòng sinh ra một chút nghi ngờ, nhưng vừa nghe những lời này của nàng ấy y lập tức hiểu được vì sao nàng ấy sốt ruột như vậy, hóa ra chỉ là vì xin tha cho cháu gái của mình. Quý Thính nghe vậy sắc mặt hòa hoãn hơn, tự mình đỡ nàng ấy dậy rồi nói: "Vừa nãy trẫm cũng đã hỏi Lục Thược rồi, không phải chuyện gì lớn, trẫm sẽ giúp nàng cầu tình với hoàng tỷ."

"Đa tạ hoàng thượng." Trương quý phi hành lễ.

Quý Văn trấn an Trương quý phi xong liền đi vào phòng trong, Quý Thính "suy yếu" muốn ngồi dậy, Quý Văn thấy vậy vội vàng ra hiệu cho nàng nằm xuống.

"Hoàng tỷ, trẫm nhớ trước đây thân thể tỷ không yếu ớt như vậy, bây giờ sao lại....." Quý Văn cau mày.

Quý Thính cười khổ: "Hoàng thượng đừng trách móc, là thần không chăm sóc tốt cho bản thân."

"Đều là lỗi của Lục Thược, nàng ta không nên chọc giận tỷ, trẫm vừa lệnh cho nàng ta trở về tự suy nghĩ lại lỗi lầm..." Quý Văn thở dài, cẩn thận nói.

Nhưng Quý Thính lại mím môi cắt ngang lời của y: "Hoàng thượng, thần không muốn nhắc đến nàng ta." Về nghĩ lại lỗi lầm? Nào có dễ dàng như vậy.

Quý Văn thấy nàng không muốn nhắc đến nên cũng không nói nữa, thiên điện phút chốc trở nên tĩnh lặng, y lại ung dung thản nhiên hỏi: "Vừa rồi nghe thái y nói tỷ làm việc vất vả quá độ, nhưng hình như trẫm cũng chưa từng để hoàng tỷ làm việc gì quá vất vả, nghe những quan viên lắm mồm nói là mấy ngày gần đây ngay cả Phong Nguyệt Lâu hoàng tỷ cũng không đến, là bận chuyện khác sao?"

Trong lòng Quý Thính khinh thường nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười dịu dàng: "Đúng vậy, làm chút chuyện."

"Chuyện gì?" Quý Văn lập tức hỏi.

Quý Thính trầm mặc một lúc rồi mỉm cười nhìn y: "Chép những lá cờ cầu nguyện."

Quý Văn sửng sốt.

"Việc cúng tế ở tiết Mang chủng thường có tập tục trưởng bối hoàng tộc chép những lá cờ cầu nguyện cho hoàng thượng để cầu phúc, chỉ là phụ hoàng và mẫu hậu đều đã mất, mấy vị lão vương gia mắt đã mờ, không làm được việc này, người ngoài lại không có tư cách đó nên thần liền nghĩ là tỷ cũng giống như mẫu thân, thần chép cho hoàng thượng cũng tốt." Quý Thính chậm rãi nói.

Quý Văn biết mấy ngày nay nàng ngoại trừ tiến cung thì luôn ở trong phủ không ra ngoài, trong lòng nghi ngờ nàng đang làm chuyện gì đó nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nàng chép những lá cờ cầu nguyện đó cho mình. Ánh mắt y lộ ra một chút xúc động, hồi lâu sau yết hầu mới chuyển động: "Hoàng tỷ.... cúng tế năm nào cũng có, cũng không phải ngày trọng đại gì, sao phiền hoàng tỷ phải hao tâm tổn trí như vậy."

"Cúng tế hàng năm đều có nhưng đây là năm đầu tiên sau khi người đăng cơ, tất nhiên là phải làm cho tốt rồi." Quý Thính dịu dàng nói, "Thần với người là người thân, người khác có, đệ đệ ruột của thần tất nhiên cũng phải có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!