Chương 22: (Vô Đề)

Sau khi ở lại Phong Nguyệt Lâu hơn một canh giờ, thương lượng với Thân Đồ Xuyên xong, Quý Thính chuẩn bị quay về, Thân Đồ Xuyên đưa nàng ra xe ngựa, không quên nhắc nhở một câu: "Nếu điện hạ đã từ bỏ màn kịch tan vỡ này, mong người sau này đến Phong Nguyệt Lâu thường xuyên hơn, tránh cho người ngoài cảm thấy điện hạ có được rồi thì lại không trân trọng."

Quý Thính nghe vậy vẻ mặt khó hiểu: "Bổn cung còn chưa từng chạm vào ngươi, nói gì đến có được rồi không trân trọng?" 

"Điện hạ nhiều lần ngủ lại, nếu nói chưa bao giờ chạm vào ta, e rằng không người nào tin." Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính lặng đi một lúc rồi nói: "Mấy ngày tiếp theo bổn cung sẽ cho người đến đưa phí qua đêm, để mấy người ngoài đó biết rằng mặc dù bổn cung có không đến thì vẫn luôn che chở ngươi."

"Điện hạ không thể đích thân đến sao?" Thân Đồ Xuyên nhíu mày.

Quý Thính nghĩ rồi nói: "E là không được, Phù Tinh, Phù Nguyệt vẫn còn nhỏ, ngày nào cũng thích đi theo sau bổn cung, nếu bổn cung cứ mãi không ở trong phủ thì sợ là sẽ có chuyện."

"..... Hai con chó đó quan trọng vậy sao?" Thân Đồ Xuyên mím môi.

"Cái gì mà "hai con chó"? Đâu phải bọn chúng không có tên" Quý Thính liếc hắn một cái, chìa tay ra, Thân Đồ Xuyên lập tức đưa mu bàn tay cho nàng để nàng nương theo lực của mình mà bước lên xe ngựa, sau khi Quý Thính đã ngồi vững rồi thì mới chậm rãi nói: "Được rồi, nếu bổn cung có thời gian thì ba đến năm ngày sẽ đến một lần, ngươi cứ an tâm chờ đợi, tới thời điểm thích hợp bổn cung sẽ chuộc ngươi ra ngoài."

Có thể ba đến năm ngày đến một lần thì đã tốt hơn so với lúc trước nàng nói không bao giờ đến nữa, Thân Đồ Xuyên rũ mắt, lùi lại một bước: "Cung tiễn điện hạ."

Chiếc xe ngựa quá mức lộng lẫy của phủ trưởng công chúa lao về phía trước, Thân Đồ Xuyên lẳng lặng đứng trước Phong Nguyệt Lâu nhìn theo, mãi cho đến khi xe ngựa biến mất khỏi con phố dài, hắn mới xoay người trở về với đôi mắt trong trẻo lạnh lùng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi Quý Thính nói rằng sẽ không thường xuyên đến nữa thì thật sự không đến, ban đầu còn giống như nàng nói ba đến năm ngày đến một lần, sau đó Thân Đồ Xuyên không cho người đi mời, nàng cũng dứt khoát không đến, không phải cố ý xa lánh mà quả thật là có việc bận.

Thấm thoát vậy mà Thân Đồ Xuyên đã ở Phong Nguyệt Lâu gần hai tháng, trong hai tháng này môn sinh của Thân Đồ lão thừa tướng chưa từng từ bỏ khuyên ngăn, còn đi khắp nơi thu thập bằng chứng nhằm chứng minh cả nhà Thân Đồ bị oan, các võ tướng thì lại bởi vì số người gọi nhập ngũ bị giảm bớt mà bất mãn, hở một chút là muốn quẳng gánh mặc kệ, em trai Quý Văn yêu quý của nàng có thể nói là vô cùng khó chịu.

Quý Văn đang trong tình cảnh tồi tệ, nàng là người duy nhất có thể giúp y giải quyết cảnh khốn cùng này, nhưng chuyện không liên quan đến mình thì nên gác sang một bên mặc kệ, không nghĩ đến sẽ sống dễ chịu hơn.

"Điện hạ, hoàng thượng lại mời người vào cung." Phù Vân đến bẩm báo.

Quý Thính đang chơi cờ với Mục Dự Chi, nghe vậy buông tiếng thở dài, tiện tay hạ một quân cờ xuống.

"Điện hạ thua rồi." Mục Dự Chi chậm rãi nói.

Quý Thính liếc mắt nhìn ván cờ, đứng dậy đi ra ngoài: "Thua thì thua thôi, dù sao sớm muộn gì cũng thua." Nói rồi ra khỏi cửa.

Mục Dự Chi liếc mắt nhìn Phù Vân một cái, Phù Vân nhanh chóng chạy theo, đi theo sau Quý Thính nửa bước rồi than phiền: "Mấy ngày gần đây hoàng thượng làm sao vậy, hạ triều rồi cũng không để điện hạ được sống yên ổn, một ngày triệu kiến hai ba lượt, ngài ấy không cảm thấy mệt sao?"

"Làm sao mà không mệt cho được." Quý Thính cười khẽ.

Phù Vân nhíu mày: "Điện hạ cũng mệt mỏi, nếu cả hai đều mệt, sao ngài ấy lại còn muốn mời người đến?"

"Trong lòng khó chịu thôi, bản thân sứt đầu mẻ trán nên cũng không cho phép ta nhàn rỗi, không sao, cứ thuận theo hắn, giày vò vài ngày là hắn thấy chán thôi." Quý Thính vừa rồi vẫn có chút phiền lòng, sau khi nói hai câu liền bình tĩnh lại.

Phù Vân thở dài: "Ai bảo ngài ấy là hoàng thượng chứ, điện hạ chỉ có thể nhịn, nhưng mà nói đi nói lại thì mặc dù hoàng thượng là em ruột điện hạ vậy mà đối xử với điện hạ còn không tốt bằng Phù Vân, nếu Phù Vân là hoàng đế chắc chắn sẽ không để điện hạ làm việc vất vả như thế."

Quý Thính nheo mắt nhìn y: "Lời nói bất kính như vậy..."

"Ra khỏi phủ không được nói, Phù Vân nhớ rõ." Phù Vân ranh mãnh nháy mắt, không đợi Quý Thính răn dạy đã ra vẻ thông minh mà đỡ tay nàng, vẻ mặt nịnh nọt mời người lên xe ngựa.

Quý Thính dở khóc dở cười liếc y một cái, cũng không đành lòng răn dạy khiển trách gì, ngồi trên xe ngựa lấy một khối điểm tâm, nếm thử một miếng rồi nhíu mày: "Ngọt quá, nhưng Chử Yến lại thích."

"Khi nào thì Chử Yến trở về ạ?" Phù Vân thấy nàng chủ động nhắc đến nên vội vàng hỏi một câu.

Quý Thính suy nghĩ một lát: "Chắc là sau ngày mười chín tháng năm, có lẽ phải mất mười ngày đi đường. Sao vậy, nhớ hắn à?"

"Ta không có nhớ hắn đâu!" Phù Vân nói với vẻ ghét bỏ, hồi lâu sau mới nói nhỏ một câu, "Chỉ là không có ai cãi nhau nên hơi chán thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!