Chương 21: (Vô Đề)

Thân Đồ Xuyên nói xong, trong sương phòng liền rơi vào một khoảng im lặng.

Không biết qua bao lâu, vẻ mặt Quý Thính không cảm xúc nói: "Sở dĩ bổn cung ngồi đây cùng ngươi thương lượng, là bởi vì muốn ngươi phối hợp để cắt đứt quan hệ, từ đó sẽ không liên quan gì nữa, nếu như đem ngươi về phủ thì làm sao đoạn tuyệt quan hệ?"

"Vậy thì đừng đoạn tuyệt, điện hạ đưa Thân Đồ về thì không cần phải tới Phong Nguyệt Lâu nữa, cũng không cần hao tâm tổn trí đi tung tin đồn mà vẫn giữ được cái danh trọng tình nghĩa." Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính bình tĩnh nhìn hắn, một lúc lâu sau thì ngồi thẳng người lên, ung dung nói một câu: "Thân Đồ Xuyên, ngươi đúng là bệnh không nhẹ nha, lại còn muốn theo bổn cung về phủ trưởng công chúa, ngươi có phải là quên rồi không, chuyện bản thân ngươi chán ghét bổn cung như thế nào?"

"Thân Đồ Xuyên chưa từng chán ghét điện hạ." Thân Đồ Xuyên nói xong thì dừng một chút: "Chỉ là có chút không thể đồng ý với vài hành vi của điện hạ thôi." 

Quý Thính nhướng mày: "Ví dụ?"

"Ví dụ như điện hạ yêu thích mỹ nhân, khi gặp thì cử chỉ liền không nghiêm túc, có chút quá mức tùy tiện." Thân Đồ Xuyên trả lời.

Quý Thính không ngờ hắn thật sự dám nói ra, nhất thời tức tới bật cười, vươn tay ra vỗ mặt hắn một cái: "Giống như này?"

Thân Đồ Xuyên không ngờ nàng đột nhiên sẽ động thủ, nơi vừa bị mơn trớn không thể nào xua đi được xúc cảm ấm áp mềm mại, hắn dừng lại một chút, lỗ tai có hơi đỏ lên: "Nếu điện hạ đã muốn có một cái thanh danh tốt thì những ngày sau ở bên ngoài không nên trêu hoa ghẹo nguyệt, sau khi nạp ta rồi thì cũng đừng nạp thêm người mới nữa."

"Đợi chút, bổn cung đồng ý nạp ngươi vào phủ lúc nào vậy?" Quý Thính kỳ quái liếc hắn một cái.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thân Đồ Xuyên thoáng chốc im lặng: "Nếu như điện hạ không đồng ý, đợi tới khi tin đồn nổi khắp bốn phương có người tới hỏi, chỉ sợ Thân Đồ sẽ không cẩn thận để lộ ra sự thật."

"... Ngươi uy hiếp bổn cung?" Quý Thính nheo mắt lại.

Thân Đồ Xuyên mím môi: "Thân Đồ không dám."

"Đã treo hẳn cái mũi tên lên mặt như thế này rồi còn dám nói bản thân không dám?" Quý Thính cười lạnh một tiếng, cau mày nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt hắn tuy lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại cực kỳ kiên quyết, sợ rằng sẽ không dễ dàng thay đổi chủ ý.

Chỉ là rõ ràng hắn không thích nàng, vì sao nhất định muốn đi theo nàng? Quý Thính nhìn hắn như có suy nghĩ gì đó, cố gắng làm rõ nguyên do trong này.

Trong sương phòng lại lần nữa trở về yên tĩnh, không biết qua bao lâu, chân mày đang nhíu lại của Quý Thính dần dần dãn ra, bản thân cũng thong thả trở lại: "Bổn cung biết vì sao ngươi nhất định phải tới phủ trưởng công chúa."

Thân Đồ Xuyên dừng một chút, đôi mắt trong suốt nhìn về phía nàng.

"Việc tiện tịch của ngươi chính là do hoàng thượng tự mình hạ lệnh, nếu như hoàng thượng không lên tiếng thì đời đời kiếp kiếp ngươi cũng đừng mong thoát khỏi Phong Nguyệt Lâu, mà có thể khuyên được hoàng thượng thay đổi chủ ý, e rằng cũng chỉ có một mình bổn cung thôi." Quý Thính gợi đôi môi đỏ lên, đáy mắt lại không có ý cười: "Ngươi cũng quá thông minh, biết được vào lúc quan trọng thì nên bám lấy ai." 

Hôm nay hắn nói muốn đi cùng nàng, sợ là cũng chỉ vì thái độ nàng thay đổi, không còn giống kiếp trước trực tiếp mang hắn rời đi, lại còn nói cái gì mà không tới Phong Nguyệt Lâu nữa, hắn biết rõ nếu như còn không chủ động thì sợ rằng sẽ không có cách nào thoát ra được nữa.

Hờ, kiếp trước thanh cao như vậy, thì ra là vì nàng chưa cho hắn cơ hội khom lưng quỳ gối. Trong mắt Quý Thính hiện lên một tia khinh thường nhưng trên mặt thì chỉ còn điềm đạm.

Thân Đồ Xuyên nắm chặt bàn tay trong tay áo, nửa buổi sau mới thản nhiên nói: "Thân Đồ vốn không hề nghĩ nhiều như vậy."

"Mặc kệ ngươi có nghĩ nhiều như vậy hay không, bổn cung vẫn khuyên ngươi đừng nghĩ nữa, ngươi không ở trong triều đình nên không biết mấy ngày gần đây bổn cung đã làm vài việc khiến hoàng thượng không vui, nếu bây giờ bổn cung đi xin hắn khai ân, chỉ sợ ngay cả mạng của ngươi hắn cũng không giữ lại đâu." Quý Thính chân thành nói ra lời nói dối, cuối cùng còn buông tiếng thở dài: "Bổn cung thực sự muốn mang ngươi đi, chỉ là có lòng mà không có sức."

Thân Đồ Xuyên nhìn vào đôi mắt nàng: "Điện hạ là có lòng mà không có sức, hay là có sức mà không có lòng?"

"Tất nhiên là có lòng mà không có sức, bổn cung còn lừa được ngươi hay sao?" Quý Thính vẻ mặt thành thật.

Thân Đồ Xuyên rũ đôi mắt xuống không nói gì nữa.

Quý Thính làm ra bộ dạng thân mật: "Như này đi, trước tiên ngươi cứ phối hợp với bổn cung diễn một màn đoạn tuyệt quan hệ, đợi quan hệ của bổn cung và hoàng thượng dịu lại thì sẽ đi cầu tình cho ngươi, còn hiện tại, mỗi ngày bổn cung sẽ kêu người mang chi phí qua đêm tới, giúp ngươi tránh phải ứng phó với đám người ô uế kia, ngươi tạm thời cứ yên tâm ở lại Phong Nguyệt Lâu đợi được không?"

"Không được." Thân Đồ Xuyên vẻ mặt vô cảm từ chối: "Điện hạ đừng tốn tâm tư nữa, ta sẽ không phối hợp tạo lời đồn với điện hạ."

Quý Thính nghẹn một chút, vẻ điềm đạm trên mặt sắp không thể giả vờ được nữa: "Vậy thì đổi một cách khác, ta và ngươi lập chứng từ, chỉ cần ngươi bằng lòng giúp bổn cung, vậy thì trong vòng ba tháng bổn cung sẽ nghĩ mọi cách chuộc thân cho ngươi, như vậy thì ngươi không cần phải bôi nhọ gia môn đi tới phủ trưởng công chúa làm thị phu, còn có thể khôi phục lại tự do của bản thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!