Chương 200: (Vô Đề)

Năm Lẫm Khánh thứ mười, Quý Thính thoái vị, cuộc sống trở nên nhàn hạ.

Làm hoàng đế mười năm, mỗi ngày mở mắt ra đã có một đống chuyện chờ nàng xử lý, lúc nào mà có thiên tai nhân họa gì thì không ngủ không nghỉ đối phó, mười năm qua, không một ngày nào nàng không muốn sống những tháng ngày nhàn hạ, nhưng đến lúc được rảnh rỗi thật thì cả người bứt rứt khó chịu.

"Ngươi nói có phải mệnh ta quá hèn hạ nên không có phúc hưởng thụ không? Rõ ràng luôn mong chẳng cần làm gì, ngày nào cũng được ngủ thẳng đến trưa, nhưng đến lúc nhàn rỗi rồi thì lại không ngủ được." Quý Thính than phiền với Trương Yên Nhi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trương Yên Nhi liếc nàng: "Nếu cái số mệnh của ngươi là gọi là hèn hạ thì trong thiên hạ này có ai cao quý? Rảnh rỗi tốt biết bao, đừng có mà không biết tốt xấu."

"Ta đâu không biết tốt xấu." Quý Thính bất đắc dĩ, "Ta cũng muốn được rảnh nhưng sự rảnh rỗi lúc này không giống như ta tưởng."

Nàng cho rằng sau khi thoái vị thì sẽ có một cuộc sống náo nhiệt hơn, không đi du sơn ngoạn thủy cùng Thân Đồ Xuyên thì cũng uống rượu mua vui với đám Lý Tráng, nhưng khi nàng rảnh rỗi thật thì bọn họ vẫn bận tối mắt tối mũi như trước, gặp nàng một, hai lần thì vẫn ổn, còn muốn nhiều thì bọn họ cũng chẳng có cách nào.

Trương Yên Nhi thấy nàng phiền não, nghĩ một lúc rồi nói: "Ta cảm thấy ngươi không có ai ở cạnh nên mới thấy chán."

"Đúng, chính là ý này!" Quý Thính vội phụ họa.

Trương Yên Nhi nở nụ cười: "Vậy sau này mỗi ngày ngươi tới tìm ta, hoặc ta vào cung tìm ngươi, hai ta bầu bạn với nhau, được không?"

"... Ta cũng nghĩ vậy đấy nhưng giờ ta mới bám ngươi mấy ngày mà ngươi coi Tiêu Thịnh đi, chỉ thiếu khắc hai chữ u oán lên mặt thôi." Quý Thính chậc một tiếng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trương Yên Nhi hừ nhẹ: "Còn nói Tiêu Thịnh, Thân Đồ Xuyên nhà ngươi không phải cũng thế sao? Lần nào ta bảo muốn ở lại trong cung hai ngày là hắn chưng cái mặt thớt ra, ai không biết còn tưởng hắn mới là hoàng đế."

"Dù không để ý tới mấy thú vui ấy của bọn họ, chúng ta quấn lấy nhau hoài cũng thấy chán thôi." Quý Thính buông tiếng thở dài, "Cả ngày chỉ ngồi với nhau giết thời gian khiến ta cảm thấy mình đã già rồi."

Trương Yên Nhi cũng thở dài theo: "Vì thế hôm nay giết thời gian thế nào? Đi tưới cây tỉa hoa như hôm qua?"

Hai người u oán nhìn nhau, ngay sau đó trên gương mặt Quý Thính có biểu cảm khác lạ: "Ta biết một chỗ ở kinh thành có thể giết thời gian rất tốt."

Trương Yên Nhi hơi khựng người: "Không phải là..."

"Ngươi đi không?" Quý Thính nháy mắt một cái.

Trương Yên Nhi ho một tiếng: "Không hay lắm đâu, chúng ta đều cả phu quân, con cái cả rồi..."

"Thế ta đi một mình."

"Nếu ngươi dám không dẫn ta theo cùng thì ta sẽ nói cho Thân Đồ Xuyên biết!" Trương Yên Nhi trừng mắt.

Quý Thính xì khẽ một tiếng, đứng lên lười biếng duỗi người nói: "Đi thôi."

"Bây giờ đi luôn?" Trương Yên Nhi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn trời bên ngoài, "Vẫn đang buổi chiều, Phong Nguyệt Lâu bên ấy mở cửa rồi sao?"

"Đương nhiên không mở, ta dẫn ngươi đi ra tiệm may mua hai bộ y phục, chúng ta cải trang một chút." Quý Thính trả lời.

Trương Yên Nhi không hiểu: "Vì sao phải cải trang? Mặc dù ngươi từng đến Phong Nguyệt Lâu nhưng đó là chuyện mười mấy năm trước rồi con đâu, chẳng lẽ người bên ấy vẫn nhớ ngươi?"

"Dù có qua ba mươi năm thì bọn họ vẫn nhớ ta." Quý Thính liếc xéo nàng ấy, "Ai bảo ta là chủ nơi đó."

Trương Yên Nhi khiếp sợ nhìn nàng: "Ngươi thành chủ chỗ đó từ lúc nào?"

"Việc này nói ra rất dài dòng, đi thôi, trên đường đi ta kể ngươi nghe." Quý Thính mỉm cười kéo nàng ấy lên, hai người ngồi trên xe ngựa đi về hướng của tiệm may.

Trên đường đi, Quý Thính kể lại đầu đuôi chuyện giữa mình và Phong Nguyệt Lâu cho Trương Yên Nhi nghe, Trương Yên Nhi nghe xong không khỏi cảm khái: "

"Thân Đồ Xuyên đúng là thâm tàng bất lộ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!