Chương 20: (Vô Đề)

Quý Thính quả thật là không biết nên nói gì với hắn ta mới tốt, kìm nén nửa ngày mới nói được một câu: "Ngươi đi gọi Phù Vân quay về cho ta." 

"Hiện tại chỉ sợ hắn đã trên đường trở về rồi." Mục Dự Chi bất đắc dĩ nói.

Tại sao đã trên đường về, dĩ nhiên là mua xong rồi. Quý Thính hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, sau một lát phát hiện vẫn không thể bình tĩnh được, vì thế lập tức đã bùng nổ: "Vậy thì không cho phép hắn vào cửa, đám người hắn dẫn về cũng không cho phép vào cửa! Bản cung khó khăn lắm mới lấy xuống được cái mũ phong lưu phóng đãng, nếu ai dám mang về lại cho bản cung thì bản cung cho người đó đẹp mặt!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không thể đâu điện hạ, nếu như ngăn người ở ngoài cửa, vậy thì thật sự là không thể nói rõ được nữa." Mục Dự Chi nhíu mày khuyên giải.

Sau khi Quý Thính gào thét khản cả cuống họng thì mới bình tĩnh được một chút, nhưng vẫn như cũ không giảm được buồn bực: "Bây giờ thì có thể nói rõ sao? Nếu là trước hôm qua, ta có thể nói vì Thân Đồ Xuyên cau có, ta quá thất vọng nên mới nạp thị phu, hiện tại tất cả đều biết hắn đem toàn bộ gia sản cho ta, kết quả ta nữ phiếu xong liền nạp thị phu, ngươi bảo dân chúng khắp thiên hạ sẽ nhìn ta như thế nào đây?"

"Điện hạ an tâm một chút chớ nóng nảy, việc này vẫn còn đường cứu vãn." Mục Dự Chi thấy nàng thật sự tức giận, vội vàng an ủi nói.

Quý Thính dừng lại một chút, vẻ mặt hoài nghi nhìn hắn ta: "Đường cứu vãn gì?"

"Ta biết điện hạ gần đây để ý tới thanh danh, cho nên đã đặc biệt dặn dò Phù Vân, yêu cầu hắn không được rêu rao ra ngoài, chỉ cần điện hạ không chặn người ngoài cửa, việc này chắc chắn sẽ không ai biết được." Mục Dự Chi chậm rãi nói.

Quý Thính: "... Cũng chính là cho dù có thế nào, ta cũng đều phải nhận người?"

"Nếu điện hạ thật sự không muốn, trước hết hãy sắp xếp vào sau hậu viện, không cần cho danh phận thị phu gì hết, coi như là cho quý phủ thêm mấy nô tài cũng được." Mục Dự Chi từ từ khuyên nhủ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính cau mày, vốn đang định phản đối nhưng chợt nghe thấy Mục Dự Chi buông tiếng thở dài: "Điện hạ."

Quý Thính không thể nhìn được nhất chính là bộ dạng này của hắn ta, rốt cuộc đành phải không kiên nhẫn mà đồng ý: "Vậy giữ lại làm nô tài đi, nếu như làm được việc thì cho bạc dựa theo phần của những nô tài khác, nếu như không làm được việc, lập tức cho một khoản bạc rồi đuổi ra ngoài."

"Đa tạ điện hạ." Dưới đáy mắt Mục Dự Chi hiện lên một tia vui vẻ.

Thật ra chuyện thêm thị phu cho điện hạ là lúc hắn trên đường từ kinh đô trở về nghĩ đến, hiện giờ điện hạ đã tới độ tuổi đào mận, cũng nên hiểu rõ việc đời rồi. Tuy rằng hắn ta trên danh nghĩa là thị phu của điện hạ nhưng lại không có tình cảm nam nữ với điện hạ, càng không cần phải nói tới Phù Vân, điện hạ sắp đem y nuôi thành con trai mình rồi, dĩ nhiên cũng không thể sinh ra được tình cảm nào khác.

Nếu trong phủ đã không có người nào dùng được, vậy phải tìm từ bên ngoài. Hắn ta phái Phù Vân đi chọn người ở nơi đứng đầu thiên hạ về việc biết phục vụ người khác, người từ đó ra ai cũng hiểu chuyện săn sóc, cho dù điện hạ không định gọi bọn họ thị tẩm, nhưng chung sống với nhau thời gian lâu dài rồi cũng sẽ cảm nhận được cái tốt của bọn họ.

Tới lúc đó tiểu ý ôn nhu hay sự đối đãi lạnh nhạt cái nào sẽ khiến người ta vui vẻ hơn, trong lòng điện hạ tự nhiên sẽ có sự so sánh. Sống lưng Mục Dự Chi thẳng tắp, đáy mắt lộ ra vẻ chắc chắn.

Quý Thính không biết những tính toán này trong lòng hắn ta, chỉ là có chút buồn bực, âm thầm khuyên nhủ bản thân nửa ngày trời, cuối cùng tâm tình mới tốt lên một chút, chỉ tiếc là còn chưa tốt được bao lâu thì đã nghe thấy âm thanh vui vẻ của Phù Vân từ xa vọng lại: "Điện hạ! Điện hạ mau tới đây, mau tới xem Phù Vân chuẩn bị niềm vui gì cho người này!"

Quý Thính: "..."

Nàng không nói gì, Phù Vân đã chạy vào, mặt mày vì vui sướng mà sinh động hẳn lên: "Điện hạ!"

"... Đừng gọi ta, không muốn nhìn thấy ngươi." Quý Thính đau đầu.

Mục Dự Chi dở khóc dở cười hướng về phía Phù Vân nháy mắt, ý bảo y không cần làm om sòm, nhưng mà Phù Vân có thể hiểu được ánh mắt thì đã không phải Phù Vân rồi, y trực tiếp không nhìn biểu cảm của Mục Dự Chi, bắt lấy tay áo của Quý Thính, cười thần bí nói: "Điện hạ, mau đi theo ta, nếu như người nhìn thấy, sợ là sẽ cảm động mà khóc mất."

Khóe miệng Quý Thính giật giật, vẻ mặt sống không luyến tiếc nhìn y, thầm nghĩ y mà nói thêm gì nữa, bản thân mình cũng thật sự khóc mất.

"Phù Vân, không được quấy nhiễu điện hạ." Sợ chút nữa điện hạ sẽ thật sự khóc nên Mục Dự Chi buộc lòng phải nhắc nhở.

Phù Vân cuối cùng cũng chịu nhìn về phía hắn ta: "Mục ca ca cũng tới xem đi, Phù Vân ra ngoài nửa ngày trời, cũng coi như không tay không trở về, bảo đảm mọi người ai cũng hài lòng."

Mục Dự Chi nghe vậy trong lòng khẽ động, tiểu gia hỏa Phù Vân này tuy rằng cực kì không đáng tin, nhưng vì ở cùng điện hạ đã lâu nên ánh mắt cũng trở nên kén chọn giống như điện hạ, nếu y cảm thấy rất tốt thì có lẽ điện hạ cũng không cảm thấy kém được.

Tuy rằng muốn điện hạ bình tĩnh hai ngày rồi mới gọi đám người kia tới, nhưng hiện giờ gặp mặt để lưu lại chút ấn tượng cũng tốt. Nghĩ vậy, Mục Dự Chi nhìn về phía Quý Thính: "Nếu đã như vậy, điện hạ hãy đi gặp một chút đi."

"Đúng vậy điện hạ, người mau tới xem một chút đi, Phù Vân thực sự rất khó khăn mới cướp được về đó!" Phù Vân cũng làm nũng theo.

Hai người bên trái một câu bên phải một câu khuyên nhủ, tuy rằng Quý Thính không có hứng thú nhưng vẫn đành thỏa hiệp: "Đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!