Một ngày trước, giữa đường lớn kinh đô.
Sau khi Tiêu Thịnh nói ra cái tên Trương Yên Nhi, nhạy cảm nhận ra biểu cảm hai người đối diện không đúng lắm. Hắn im lặng chốc lát rồi nhìn chằm chằm bọn họ: "Các ngươi quen nàng ấy."
Chử Yến lập tức nhìn sang Thân Đồ Xuyên, Thân Đồ Xuyên lạnh nhạt đối diện với Tiêu Thịnh: "Ừ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghe thấy hắn thừa nhận thẳng thắng như vậy thì Tiêu Thịnh hơi híp mắt lại, nghẹn giọng hỏi: "Nàng ở đâu?"
"Ngươi trả lời ta trước, ngươi tìm nàng ấy làm gì?" Thân Đồ Xuyên hỏi ngược lại.
Tiêu Thịnh mím môi, liếc mắt nhìn người chung quanh không nói.
Thân Đồ Xuyên hiểu, bình tĩnh nhìn bổ đầu: "Giao người này cho bản quan đích thân thẩm vấn, các ngươi trở về đi."
"Vâng, đại nhân." Bổ đầu hành lễ rồi dẫn đám bổ khoái đi về.
Thân Đồ Xuyên nhìn Chử Yến: "Ngươi cũng về đi, chuyện hôm nay tạm thời không được nói với bất kỳ ai."
"Thân thủ hắn không tệ." Chử Yến mặt không hề cảm xúc nhìn về phía Tiêu Thịnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thân Đồ Xuyên nhướng mày: "Ngươi cảm thấy ta đánh không lại hắn?"
"Có lẽ sẽ hơi mất công đó." Chử Yến có gì nói đấy.
Khóe môi Thân Đồ Xuyên hơi nhếch lên: "Yên tâm, hắn sẽ không làm gì đâu."
Chử Yến nhíu mày, một lúc sau vẫn nói: "Ta cách hai người xa một chút, không nghe trộm hai người nói chuyện."
Lời này ý là muốn đi theo, Thân Đồ Xuyên không từ chối nữa, Tiêu Thịnh tiến lên, mặt lạnh hỏi: "Chúng ta đến chỗ nào nói chuyện đi."
"Đi đến nơi ngươi có thể đi." Thân Đồ Xuyên chậm rãi trả lời.
Một khắc sau, Thân Đồ Xuyên xuất hiện tại quán trọ của Tiêu Thịnh, hai người lần lượt ngồi xuống bàn, Tiêu Thịnh chủ động rót chén trà cho hắn, sau đó không nói gì quỳ phịch xuống.
Thân Đồ Xuyên hơi nhăn mặt: "Ngươi làm gì vậy?"
"Xin đại nhân dẫn ta đi tìm nàng ấy." Tiêu Thịnh khàn giọng nói.
Thân Đồ Xuyên nhìn hắn một lúc, không nhanh không chậm nói: "Ta không thích người khác quỳ nói chuyện với mình, ngươi đứng dậy trước đã."
Tiêu Thịnh ngập ngừng, cuối cùng vẫn nghe lời đứng lên.
"Nói đi, vì sao tìm nàng." Thân Đồ Xuyên hỏi.
Tiêu Thịnh mím môi, nhấn mạnh từng chữ: "Tìm nàng chịu trách nhiệm."
Thân Đồ Xuyên bỗng trầm ngâm, nhìn hắn cảm thấy hơi hứng thú.
Tiêu Thịnh đắn đo kể lại chuyện lúc trước, nhưng vẫn che giấu một vài chi tiết nhỏ, chỉ tiếc hắn tuy trông trưởng thành nhưng tuổi vẫn nhỏ, so với Thân Đồ Xuyên ngâm trong quan trường nhiều năm thì quả thực hắn đơn thuần hơn hẳn, qua hai, ba lượt đã bị Thân Đồ Xuyên dẫn dắt nói hết ra.
Chờ hắn nói xong thì đã qua nửa canh giờ, Thân Đồ Xuyên đẩy chén trà hắn vừa rót cho mình sang, nhìn hắn uống một hơi cạn chén xong thì mới thong thả nói: "Ta không thể dẫn ngươi đi tìm nàng ấy."
Tiêu Thịnh ngẩn người, nhíu mày nhìn về phía hắn.
"Đừng nhìn ta như vậy, mặc dù ta không thích nàng ấy lắm nhưng vị kia nhà ta coi nàng ấy là tỷ muội ruột thịt, bây giờ ta không biết nàng ấy nghĩ thế nào về ngươi, sao có thể dẫn ngươi đi tìm nàng ấy bừa bãi được?" Thân Đồ Xuyên nói xong dừng một chút, khóe môi cong lên thật nhẹ, "Nếu nàng ấy không có chút xíu tình nghĩa gì với người, chẳng phải ta lại dẫn phiền phức đến cho nàng ấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!